@
Phương Nam
Trong cuộc sống nhiều thứ phải đối mặt, phải lo
toan, nhưng cái đáng lo hơn cả chính là lòng tin bị phá vỡ giữa con người với
con người trong một thực thể xã hôi, nhất là giữa người dân với chính quyền và
chính thể chính trị của một quốc gia, dân tộc. Cái vốn quý ấy luôn phải được củng
cố, xây dựng bằng những hành động, việc làm cụ thể trong thực tiễn. Với tôi, Việt
Nam ta cũng vậy không nằm ngoài guồng chung ấy, nhưng thể hiện một nét riêng
mang bản sắc của dân tộc luôn phải chống lại giặc ngoại xâm để giữ gìn giang
sơn, bờ cõi. Và thời đại ngày nay cũng vậy luôn được chúng ta giữ gìn, nuôi dưỡng,
phát huy trong xây dựng kiến thiết và bảo vệ Tổ quốc. Hôm nay cả dân tộc đang
được thừa hưởng niềm vui, hạnh phúc trong một đất nước ổn định chính trị, kinh
tế phát triển, đời sống của nhân dân ngày càng được nâng lên, dân chủ luôn được
tôn trọng phát huy trong đời sống xã hội. Nhưng cuộc sống không đơn giản như
chúng ta mong muốn, mọi điều bất ngờ cũng có thể xảy ra. Hôm rồi lang thang
trên mạng, tình cờ đọc bài viết của tác giả Mai Thanh
Truyết (Danlambao) với tựa đề “Đấu tranh thay đổi hay thay thế chế độ CSVN?”. Đọc nội dụng bài viết gây cho tôi nhiều “cảm
xúc” về những lời lẽ mà tác giả lý giải và lập luận. Phải chăng tác giả đang hô
hào tập hợp lực lượng để đấu tranh “phục vụ lợi ích” của dân tộc hay chỉ mang lại
lợi ích của một nhóm người, phá vỡ sự bình yên của đất nước. Cái thứ lòng tin
mà tác giả đang hòng xây dựng ấy là thứ lòng tin mơ hồ, thiếu căn cứ "Ngày
mai, tương lai Việt Nam có tươi sáng, có trở thành một cường quốc hay không tùy
thuộc vào thể chế chính trị có thay đổi thành dân chủ hay không?". Dân chủ
kiểu mà tác giả đang mong muốn là dân chủ kiểu phương Tây ư, kiểu dân chủ ấy
đang có sự can thiệp và áp dụng ở các nước Bắc Phi và Trung Đông, điển hình như
Xiry là một minh chứng sống, một đất nước đang ổn định, phát triển, đời sống của
người dân luôn được bảo đảm, bỗng chốc tan hoang bởi bom đạn, người dân khổ đau
trong mất mát “tan cửa, nát nhà”, mất người thân yêu, “tha hương, cầu thực”, tạo
thành làn sóng người bỏ lại quê hương di cư sang các nước châu Âu… Vậy nên những
con người đang cùng chí hướng như tác giả cũng chỉ là một nhóm người không phải
là mong muốn của cả dân tộc Việt Nam, vì thế nên tác giả mới thốt ra rằng “công
cuộc đấu tranh với ĐCSVN thường xảy ra với những cuộc vận động chưa dứt khoát
mà thường hay giao động giữa hai mục tiêu: thay đổi và thay
thế chế độ CSVN”. Không giao động mới là lạ, bởi
vì những việc làm và hành động của tác giả và một nhóm người đang làm không vì
cái chung, không vì dân tộc mà vì lợi ích của chính họ. Vậy nên chí hướng mà họ
đang đeo đuổi không phải là cái đích tốt đẹp để mọi người đặt trọn niềm tin vào
họ. Bởi thế chính tác giả cũng phải thừa nhận rằng “ĐCS tuy ngày nay bị thoái
hóa nhưng “uy tín” và thành phần cảm tình với ĐCS vẫn còn quá đông”. Đúng vậy
đó, tại sao lại không cảm tình cơ chứ, vì chính ĐCS đã lãnh đạo toàn dân đấu
tranh dành độc lập dân tộc, thoát khỏi sự áp bức, bóc lột của thực dân đế, quốc,
người dân trở thành chủ nhân của đất nước, có cơm ăn, áo mặc, được học hành,
đóng góp công sức, trí tuệ xây dựng và bảo vệ đất nước như hôm nay. Và Đảng
cũng không bao biện, không che dấu những sai lầm, khuyết điểm mà thẳng thắn chỉ
ra và đang quyết tâm sửa chữa bằng những việc làm cụ thể trong thời gian qua,
được nhân dân đồng tình ủng hộ. Việc làm đó của Đảng cũng chính là vì dân tộc,
bở sự tồn vong của Đảng chính là sự tồn vong của dân tộc, vì “Đảng trong dân và
dân có Đảng”, sự hai trong một ấy đang tạo thành một thực thể vững chắc khó
hòng lay chuyển, Đảng luôn hiểu rằng, đảng không vì dân chắc chắn Đảng sẽ bị diệt
vong. Hơn ai hết, nhìn lại chặng đường hơn 70 năm qua, người dân Việt Nam luôn
hiểu rằng có Đảng lãnh đạo thì mới có sự thành công như ngày hôm nay. Mong muốn
là lớn lao, là đúng đắn, chỉ có điều để làm tốt được mọi việc thì phải có thời
gian và cần có sự đóng góp trí tuệ, công sức của tất cả mọi người. Quan trọng
hơn mỗi chúng ta sống trên đất nước này, phải luôn xác định cho mình lòng tin vững
chắc đồng hành cùng với Đảng, cùng dân tộc trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc để
mỗi người dân không bị nhầm tưởng bởi những lời lẽ hô hào lấy được của tác giả Mai Thanh
Truyết (Danlambao) rằng “Phương pháp đấu tranh dùng để lật đổ
chế độ CS là bất bạo động. Với phương pháp này, việc sở hữu bạo lực chẳng đem lại
lợi thế nào cho nhà cầm quyền vì bạo lực chỉ có thể chống lại bạo lực”. Tôi tin
tưởng rằng, dù có trăm mưu, ngàn kế cũng không thể đánh đổ được lòng tin của
nhân dân đối với Đảng, sự thật luôn là minh chứng tất yếu không thể phủ nhận
trong thực tiễn hiện nay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét