Tôi là học trò của thầy H.V.T - giảng viên
Khoa Lịch sử khi còn ở trường Đại học Khoa học Huế. Ra trường, tôi cũng xin
được việc làm đúng ngành mà mình được học. Hàng năm cứ đến ngày Nhà giáo Việt
Nam 20/11, trong điều kiện thuận lợi, tôi vẫn thường thăm lại các thầy cô. Dù
được thầy T. dạy thời gian không nhiều, nhưng tôi vẫn nhớ đến thầy bởi những
bài giảng, lời nói, truyền thụ kiến thức chắp cánh cho tôi bước vào đời. Những sinh
viên chúng tôi luôn quý trọng thầy. Được biết bây giờ thầy đã nghỉ hưu, mái tóc
dần bạc trắng hết cả rồi. Bao nhiêu năm dạy học, bao thế hệ học sinh được thầy
dạy dỗ nên người, có nhiều đóng góp cho xã hội.
Tôi và nhiều bạn thường lên mạng để đọc,
cũng có Facebook để chia sẻ thông tin và thường đọc được những bài viết của
thầy trong những năm gần đây. Vui vì đã nghỉ hưu nhưng thầy vẫn tiếp tục tham
gia viết lách. Nhưng cũng nói thật, tôi và các bạn buồn nhiều hơn vì thầy thay
đổi nhiều quá. Những giá trị văn chương mang tính lịch sử, trường tồn được
khẳng định và tôn vinh trong sách vở mà hơn ai cả thầy là một giáo viên lịch sử
của trường đại học có uy tín và vị thế trên mảnh đất Huế biết rõ điều này nhất.
Nhưng sao bây giờ thầy lại viết ngược lại với những suy diễn để hạ bệ người
khác. Nhà thơ Tố Hữu khóc khi Bác Hồ mất, cảm xúc đó được ghi lại bằng thơ thật
truyền cảm. Hồi còn học dưới mái trường phổ thông, chúng tôi phải bật khóc khi
được học bài thơ “Bác ơi!” của Tố
Hữu, vậy mà thầy lại cho rằng Tố Hữu là phản động vì khi Bác mất ông đang bỏ đi
chơi đâu đó cho nên mới viết “Chiều nay
con chạy về thăm Bác”… Không thể tưởng nổi, người như thầy lại cho rằng Tố
Hữu đang lần mò, rình rập nhà Bác và không thắp cho người mất một đốm nến tàn,
khi nhà thơ viết:“Con lại lần theo lối
sỏi quen/ Đến bên thang gác, đứng nhìn lên/ Chuông ôi, chuông nhỏ còn reo nữa?/
Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn”.
Mới đây thôi, tôi đọc bài viết của thầy khi
nói về ngày kỷ niệm 30/4/1975. Đất nước ta kỷ niệm ngày chiến thắng để thấy
được những giá trị to lớn của độc lập tự do. Ôn lại ngày ấy để nhớ lại và tự
hào không khí hào hùng của cả dân tộc dù phải trải qua bao mất mát, đau thương.
Đất nước đã hoàn toàn đổi mới. Thế mà thầy lại nói đi đâu cũng nghe“Ôi xương tan máu rơi, lòng hận thù ngất
trời” (Bài hát Giải phóng miền Nam). Tôi
và các bạn đọc bài của thầy mà ngớ người ra, thầy cố nêu ra những lời ấy trong
bài hát để qui chụp cho dân tộc ta lúc nào cũng gợi lại hận thù dù hơn 40 năm
đã trôi qua. Trên các phương tiện thông tin đại chúng phản ánh rất phong phú và
đa dạng các hoạt động kỷ niệm, triệu người dân xem, nghe, thấy nhưng có ai nhìn
nhận như thầy đâu. Hay thầy muốn nói gì cũng được. Nếu có ai đó nói không đúng
về gia đình và bản thân thầy thì thầy nghĩ thế nào? Khép lại quá khứ, hướng đến
tương lai, đó là vấn đề mà cả dân tộc ta đã và đang hướng tới. Người có học
thức như thầy hiểu rõ điều này, nhưng thầy vẫn cố tình nói khác.
Còn biết bao nhiêu bài viết của thầy được đăng
tải trên một số trang mạng xã hội, tôi và các bạn nhận thấy thầy rất “quan tâm” đến đời sống xã hội của đất
nước. Quan tâm, lo lắng cho xã hội là điều rất đáng quí và đáng trân trọng nếu
như sự quan tâm đó là chính đáng, là khách quan, là trung thực, không vì lợi
ích cá nhân, nếu không sẽ tự đánh mất mình. Thầy có tin điều đó không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét