Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

CÓ CÒN LÀ THẦY KHÔNG?



                  

Tôi là học trò của thầy H.V.T - giảng viên Khoa Lịch sử khi còn ở trường Đại học Khoa học Huế. Ra trường, tôi cũng xin được việc làm đúng ngành mà mình được học. Hàng năm cứ đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, trong điều kiện thuận lợi, tôi vẫn thường thăm lại các thầy cô. Dù được thầy T. dạy thời gian không nhiều, nhưng tôi vẫn nhớ đến thầy bởi những bài giảng, lời nói, truyền thụ kiến thức chắp cánh cho tôi bước vào đời. Những sinh viên chúng tôi luôn quý trọng thầy. Được biết bây giờ thầy đã nghỉ hưu, mái tóc dần bạc trắng hết cả rồi. Bao nhiêu năm dạy học, bao thế hệ học sinh được thầy dạy dỗ nên người, có nhiều đóng góp cho xã hội.
Tôi và nhiều bạn thường lên mạng để đọc, cũng có Facebook để chia sẻ thông tin và thường đọc được những bài viết của thầy trong những năm gần đây. Vui vì đã nghỉ hưu nhưng thầy vẫn tiếp tục tham gia viết lách. Nhưng cũng nói thật, tôi và các bạn buồn nhiều hơn vì thầy thay đổi nhiều quá. Những giá trị văn chương mang tính lịch sử, trường tồn được khẳng định và tôn vinh trong sách vở mà hơn ai cả thầy là một giáo viên lịch sử của trường đại học có uy tín và vị thế trên mảnh đất Huế biết rõ điều này nhất. Nhưng sao bây giờ thầy lại viết ngược lại với những suy diễn để hạ bệ người khác. Nhà thơ Tố Hữu khóc khi Bác Hồ mất, cảm xúc đó được ghi lại bằng thơ thật truyền cảm. Hồi còn học dưới mái trường phổ thông, chúng tôi phải bật khóc khi được học bài thơ “Bác ơi!” của Tố Hữu, vậy mà thầy lại cho rằng Tố Hữu là phản động vì khi Bác mất ông đang bỏ đi chơi đâu đó cho nên mới viết “Chiều nay con chạy về thăm Bác”… Không thể tưởng nổi, người như thầy lại cho rằng Tố Hữu đang lần mò, rình rập nhà Bác và không thắp cho người mất một đốm nến tàn, khi nhà thơ viết:“Con lại lần theo lối sỏi quen/ Đến bên thang gác, đứng nhìn lên/ Chuông ôi, chuông nhỏ còn reo nữa?/ Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn”.
Mới đây thôi, tôi đọc bài viết của thầy khi nói về ngày kỷ niệm 30/4/1975. Đất nước ta kỷ niệm ngày chiến thắng để thấy được những giá trị to lớn của độc lập tự do. Ôn lại ngày ấy để nhớ lại và tự hào không khí hào hùng của cả dân tộc dù phải trải qua bao mất mát, đau thương. Đất nước đã hoàn toàn đổi mới. Thế mà thầy lại nói đi đâu cũng nghe“Ôi xương tan máu rơi, lòng hận thù ngất trời” (Bài hát Giải phóng miền Nam). Tôi và các bạn đọc bài của thầy mà ngớ người ra, thầy cố nêu ra những lời ấy trong bài hát để qui chụp cho dân tộc ta lúc nào cũng gợi lại hận thù dù hơn 40 năm đã trôi qua. Trên các phương tiện thông tin đại chúng phản ánh rất phong phú và đa dạng các hoạt động kỷ niệm, triệu người dân xem, nghe, thấy nhưng có ai nhìn nhận như thầy đâu. Hay thầy muốn nói gì cũng được. Nếu có ai đó nói không đúng về gia đình và bản thân thầy thì thầy nghĩ thế nào? Khép lại quá khứ, hướng đến tương lai, đó là vấn đề mà cả dân tộc ta đã và đang hướng tới. Người có học thức như thầy hiểu rõ điều này, nhưng thầy vẫn cố tình nói khác.
Còn biết bao nhiêu bài viết của thầy được đăng tải trên một số trang mạng xã hội, tôi và các bạn nhận thấy thầy rất “quan tâm” đến đời sống xã hội của đất nước. Quan tâm, lo lắng cho xã hội là điều rất đáng quí và đáng trân trọng nếu như sự quan tâm đó là chính đáng, là khách quan, là trung thực, không vì lợi ích cá nhân, nếu không sẽ tự đánh mất mình. Thầy có tin điều đó không?

                                                                              Lưu Ngọc Huyền

Không thể phủ nhận ý nghĩa ngày Chiến thắng 30-4 của nhân dân Việt Nam





                                       @       Minh Quân

Mỗi năm, cứ đến dịp cả nước Việt ta kỷ niệm ngày Chiến thắng 30-4-1975 thì trên BBC, RFA, VOA và một số trang mạng xã hội phản động lại lại xuất hiện những bài viết của những kẻ cơ hội chính trị, thâm thù với chế độ hiện hành của đất nước, xuyên tạc, bóp méo giá trị của ngày Chiến thắng. Chúng cho rằng đây là ngày “Quốc hận 30/4/1975” và kêu gọi người dân tổ chức “Biểu tình lớn ngày 30/4”, hòng lật độ chế độ Cộng sản Việt Nam, khôi phục lại thây ma với lá cờ vàng 3 sọc! Mọi âm mưu, thủ đoạn của chúng nhất định bị thất bại.
Sự thật vẫn là sự thật. Ngày Chiến thắng 30-4 đã ghi nhận sự sụp đổ của chế độ Việt Nam Cộng hòa tay sai của đế quốc Mỹ; là sự thắng lợi của quân và dân ta trước sự hung bạo của quân xâm lược Mỹ sau 21 năm trường kỳ kháng chiến dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ đây đất nước ta độc lập, thống nhất, tư do; quyền con người, quyền công dân của người dân Việt Nam ngày càng được đảm bảo. Giá trị, ý nghĩa và tầm vóc vĩ đại của Chiến thắng 30-4-1975 đã được lịch sử kiểm chứng sáng tỏ, rõ ràng.
Thế mà vẫn có những kẻ cố tình xuyên tạc, phủ nhận thắng lợi vĩ đại đó của dân tộc ta. Họ lập luận một cách phi lý rằng: đó là sự nhân nhượng của Chính phủ Mỹ chứ không phải là thắng lợi của Việt Nam; đế quốc Mỹ không hề muốn cai trị người Việt Nam, Mỹ can thiệp vào Việt Nam là để giải phóng chứ không phải để cai trị; hay chiến tranh Việt Nam là cuộc “nội chiến” huynh đệ tương tàn giữa hai miền Nam­Bắc. Họ kết luận hồ đồ rằng: cuộc chiến tranh Việt Nam là “không cần thiết” và hoàn toàn “có thể tránh khỏi”(!) Đây là những luận điệu xuyên tạc, nhằm “đổi trắng thay đen”, phủ nhận sự thật của những kẻ có mưu đồ chính trị đen tối.
Lịch sử đã chứng minh, đế quốc Mỹ đã chủ động khởi xướng và trực tiếp tiến hành chiến tranh xâm lược Việt Nam; chính quyền Việt Nam Cộng hòa, là do đế quốc Mỹ dựng lên để làm công cụ cho mưu đồ thống trị lâu dài ở miền Nam (nhân dận gọi đây là bọn ngụy quân, ngụy quyền Sài Gòn). Trong suốt 21 năm chiến tranh xâm lược Việt Nam, đế quốc Mỹ đã dùng tới 5 chiến lược quân sự khác nhau, huy động tới hơn 500 nghìn quân, cùng hàng vạn quân đồng minh làm xương sống cho hơn 1 triệu quân nguỵ Sài Gòn. Đế quốc Mỹ đã sử dụng tất cả những vũ khí, kỹ thuật quân sự tiên tiến nhất, kể cả vũ khí sinh học, hóa học,… rắp tâm đẩy Việt Nam vào “thời kỳ đồ đá”, đè bẹp ý chí “không có gì quý hơn độc lập tự do”, và tinh thần “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” của quân và dân Việt Nam. Chúng còn sử dụng hơn 7,8 triệu tấn bom, đạn đổ xuống Việt Nam (gấp hơn 3 lần số bom, đạn Mỹ sử dụng trong chiến tranh thế giới thứ II và gấp 12 lần so với chiến tranh Triều Tiên). Mỹ cũng đã rải xuống miền Nam Việt Nam khoảng 85 triệu lít chất độc hóa học, mà chủ yếu là chất diệt cỏ đi­ô­xin, hậu quả là hơn một nửa diện tích rừng của Việt Nam đã bị thiêu rụi và đến nay di chứng của chất độc tàn ác này vẫn còn tồn tại dai dẳng. Mỹ đã tiêu tốn 676 tỷ USD cho cuộc chiến tranh Việt Nam, đưa chiến tranh Việt Nam trở thành một trong những cuộc chiến “đắt tiền” nhất trong lịch sử nước Mỹ. Tuy nhiên, những âm mưu, thủ đoạn thâm hiểm, độc ác, với quân hùng, tướng mạnh, trang bị vũ khí hiện đại, lại được sự tiếp sức của các thế lực phản động quốc tế, quân chư hầu đế quốc Mỹ tưởng rằng sẽ nhanh chóng bình đình được Việt Nam, bắt nhân dân Việt Nam phải cúi đầu làm nô lệ. Nhưng không, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, quân và dân Việt Nam đã “nắm lấy thắt lưng địch mà đánh”, “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”, tiến tới “Nam-Bắc một nhà”, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
 Tội ác của đế quốc Mỹ nhân dân Việt Nam không bao giờ quên. Trong cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại này, đã có hơn 3 triệu đồng bào, chiến sĩ của ta đã ngã xuống; hàng ngàn làng mạc, thành phố đã bị san phẳng, v.v. Đến nay nhiều di chứng của cuộc chiến tranh vẫn tồn tại dai dẳng, gây đau khổ cho không biết bao con người, gia đinh và xã hội, chưa thể khắc phục xong.
Chiến thắng đã thuộc về chính nghĩa, lẽ phải. Nhân dân Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đã phát huy cao độ truyền thống yêu nước, chủ nghĩa anh hùng cách mạng, giương cao ngọn cờ độc lập và chủ nghĩa xã hội, luôn chủ động, sáng tạo, tự chủ vượt mọi gian khổ, hy sinh để thực hiện thắng lợi khát vọng hòa bình, giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Thắng lợi của Việt Nam cũng là thắng lợi của các lực lượng tiến bộ và yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Sự thật lịch sử về chiến thắng vĩ đại của nhân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ, cứu nước là không thể phủ nhận. Những kẻ cố tình xuyên tạc lịch sử, đánh tráo bản chất của cuộc chiến, phủ nhận, hạ thấp giá trị, ý nghĩa chiến thắng của nhân dân ta sẽ “nhận một phát đại bác”.
Ngày Chiến thắng 30-4-1975 đã đi vào lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta như một mộc son vĩ đại trong thời đại Hồ Chí Minh.

“HỌ” TỰ LOẠI MÌNH KHỎI DÂN TỘC





Chiến thắng 30-4-1975 là một mốc son trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Tổ quốc thống nhất, Bắc, Nam sum họp một nhà, cả nước chung tay xây dựng đất nước. Chiến tranh đã lùi xa 42 năm, nó thật sự đã thuộc về quá khứ. Một quá khứ mà chúng ta mong muốn khép lại. Đó là vết thương chung của dân tộc, cần được giữ lành thay vì lại tiếp tục làm cho nó rỉ máu. Trong khi chúng ta đang huy động mọi nguồn lực để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, vì một nước Việt Nam “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”, và góp phần kiến tạo, bảo vệ sự ổn định, hòa bình, thịnh vượng trên thế giới, thì vẫn có một số người nuôi mối hận thù với Nhà nước Việt Nam. Họ xuyên tạc tinh thần hòa hợp, cản trở người lương thiện trở về quê hương, nhẫn tâm chống phá, xâm hại đất nước đã sinh ra họ.
Núp dưới chiêu bài: “lời kêu gọi” hòa hợp dân tộc, họ yêu cầu Quốc hội sửa đổi Hiến pháp hiện hành, theo hướng dân chủ pháp trị, đa đảng; cần làm luật tu chỉnh hoặc luật mới thay thế những luật lệ trái với Hiến pháp dân chủ pháp trị, đa đảng,... làm “Luật chính đảng” để cho phép các chính đảng được thành lập và tham gia sinh hoạt chính trị hợp pháp trong chế độ dân chủ đa đảng. Ngưng bắt bớ giam cầm và thả tất cả các tù nhân chính trị để chứng tỏ thực tâm muốn “hòa giải và hòa hợp dân tộc” của Đảng và nhà cầm quyền đương thời tại Việt Nam, v.v. Như vậy, bản chất và mục đích cuối cùng của họ vẫn chỉ là cố súy cho lối sống thực dụng tư bản chủ nghĩa, thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập để giành lại chính quyền về tay giai cấp tư sản, phủ nhận thành quả cách mạng mà bao thế hệ cha anh của đất nước ta đã phải đổi bằng máu để giành lại.
Việt Nam là một nước nông nghiệp lạc hậu, bị thực dân Pháp đô hộ và đế quốc Mỹ xâm lược. Bằng truyền thống đấu tranh kiên cường, bất khuất, hy sinh anh dũng mới giành được độc lập, tự do. Dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác – Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đất nước ta không những đã thoát khỏi đói nghèo mà đang phấn đấu trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại. Trong lịch sử, có giai đoạn Đảng ta đã tuyên bố tự giải tán và mở rộng Chính phủ dân tộc do Chủ tịch Hồ Chí Minh đứng đầu với sự tham gia của nhiều đảng phái đối lập như Việt Quốc (Việt Nam Quốc dân đảng); Việt Cách (Việt Nam Cách mạng Đồng minh hội), v.v. Nhưng cùng với dòng chảy của cách mạng, những tổ chức, đảng phái đó kẻ phản động “bán nước cầu vinh”, người xem nhẹ lợi ích quốc gia, dân tộc nên đã bị chính lịch sử và nhân dân ta loại bỏ. Khi quân Tưởng Giới Thạch rút khỏi Việt Nam, hai đảng này cũng cuốn gói chạy theo, trên vũ đài chính trị nước ta duy nhất chỉ còn lại Đảng Cộng sản Việt Nam với đường lối cách mạng khoa học, đúng đắn đã đại diện quyền lợi của nhân dân lao động, lợi ích quốc gia, dân tộc. Như vậy, có thể khẳng định rằng: đất nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo của một đảng duy nhất là Đảng Cộng sản Việt Nam là một quy luật tất yếu khách quan của lịch sử.
Thể chế nhất nguyên một đảng lãnh đạo ở Việt Nam hoàn toàn không đồng nghĩa với việc mất dân chủ, triệt tiêu dân chủ như các thế lực thù địch đã và đang ra sức xuyên tạc. Trong quá trình lãnh đạo cách mạng Việt Nam, mọi đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng đều có sự tham gia đóng góp ý kiến của quần chúng nhân dân, phát huy dân chủ rộng rãi. Đường lối, chủ trương của Đảng luôn được xây dựng trên cơ sở lắng nghe, tiếp thu ý kiến xây dựng của mọi tổ chức chính trị - xã hội, của các đoàn thể và mọi tầng lớp nhân dân. Điển hình là: trong quá trình chuẩn bị cho Đại hội XII, Đảng đã tổ chức lấy ý kiến nhân dân và nhận được hàng vạn ý kiến tâm huyết của nhân dân cả nước. Đây chính là những biểu hiện cao nhất, sinh động nhất của việc phát huy dân chủ xã hội, đề cao quyền làm chủ của nhân dân.
Tuy nhiên, với tinh thần “nhìn thẳng vào sự thật, nói đúng sự thật”, chúng ta không phủ nhận ở đâu đó trong xã hội vẫn còn có những biểu hiện thiếu dân chủ nhưng đó chỉ là những hiện tượng riêng lẻ, là những thiếu sót, những hạn chế cụ thể trong quá trình xây dựng nền dân chủ xã hội chủ nghĩa. Không thể xem đó là bản chất của Đảng ta, không thể coi đó là bản chất của nền dân chủ mà toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta đang gắng sức xây dựng; càng không thể dựa vào những hiện tượng đó để yêu cầu thực hiện chế độ đa nguyên, đa đảng ở Việt Nam.
Họ đòi thả những tù nhân chính trị ư? Thật trơ trẽn và phi lý. Họ có tự hỏi: trên thế giới này có quốc gia nào dung thứ cho những kẻ hoạt động chống phá, lật đổ chính quyền không? Ở Việt Nam chỉ xử lý những kẻ vi phạm pháp luật và cũng như các quốc gia khác không thể dung thứ cho những kẻ chống phá, lật đổ chế độ. Đó là lẽ đương nhiên! Cái mà họ gọi là tù nhân “chính trị”, tù nhân “lương tâm” chỉ sự suy diễn một chiều, sự xuyên tạc lố bịch!
Họ cố tình quên: “hòa giải hòa hợp dân tộc” để đoàn kết vững chắc chính là tiến trình tất yếu khi dân tộc gánh chịu quá nhiều những phân ly. Nhưng sự “hòa giải hòa hợp” ấy không thể có được từ một phía và không thể có được nếu không thật lòng. Vì sự thù hận làm cho mắt mờ mà họ không biết: cộng đồng người Việt chúng ta dù ở đâu, dù chính kiến nào đều là những người thực lòng yêu nước, khát khao cho đất nước một tương lai bình yên, hạnh phúc. Thực tiễn cho thấy, mặc dù ra đi vì các lý do khác nhau nhưng người Việt Nam ở nước ngoài vẫn được tạo điều kiện trở về quê cha đất tổ, thăm nom, giúp đỡ người thân, đóng góp với đồng bào trong nước xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Hàng triệu lượt người Việt Nam ở nước ngoài hằng năm vẫn về thăm quê hương là biểu thị rất cụ thể cho tinh thần hòa hợp mà chúng ta hướng tới. Tuy nhiên vẫn có một số người gốc Việt còn nuôi mối hận thù với Nhà nước Việt Nam. Họ xuyên tạc tinh thần hòa hợp, họ đưa ra những yêu sách đòi hỏi vô lý. Với những con người đó, không đất nước nào ruồng bỏ họ, mà chính họ tự loại mình khỏi dân tộc, tự đứng vào thế đối lập với dân tộc. Đó là điều không thể chấp nhận, vì chúng ta chỉ có thể hòa hợp với người thiện chí, chứ không thể hòa hợp với người lấy đối đầu và mặc cả làm điều kiện hòa hợp. Họ cố tình không biết: với tinh thần kép lại quá khứ, hướng tới tương lai, chúng ta đã tha thứ cho kẻ thù của chúng ta là đế quốc Mỹ, thực dân Pháp. Vậy tại sao lại không nhìn nhận người anh em cùng một bào thai, cùng một dòng máu Lạc Hồng? Bởi, do chính họ luôn mặc cảm, có những hận thù, không từ một thủ đoạn nào để tìm mọi cách chống phá lại quê hương, đất nước, nơi họ sinh ra. Họ chỉ vì lợi ích bản thân, họ chẳng làm gì cho đất nước, cho hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế. Vậy họ có tư cách gì để đưa ra điều kiện đòi “hòa giải hòa hợp dân tộc”?
@ Ngô

Lối nói “hoang tưởng”





      Trong khi Đảng, Nhà nước, Mặt trận tổ quốc và nhân dân ta nhận định đất nước ta ở trạng thái ổn định chính trị, ổn định xã hội, cả thế giới cũng luôn luôn đánh giá Việt Nam là một đất nước ổn định chính trị, ổn định xã hội, Việt Nam là điểm đến tin cậy của nhiều nhà đầu tư nước ngoài, thì “Người buôn gió” lại ngang ngược bịa đặt rằng Việt Nam đang “loạn”. Tác giả mang danh “Người buôn gió” đăng tải trên mạng ngày 10-3-2017 rằng “Đất nước bây giờ là một bãi chiến trường trải dài trong thế trận của các sứ quân, các doanh nghiệp, các quan chức, các đài báo, cơ quan công an đang cuốn theo vào cuộc chiến sinh tồn. Như những loài vật hoang dã trong thiên nhiên,…” Mô tả khắp đất nước đấu đá nhau, đánh đổ nhau, xã hội lộn xộn trong chiến trận ẩu đả…là xuyên tạc trắng trợn tình hình, là bôi đen cuộc sống của nhân dân ta, Tình cảnh mà tác giả bịa đặt ra ấy được tác giả cho là dấu hiệu báo trước sự sụp đổ chế độ và tác giả mong muốn sự sụp đổ mau đến…,thì đó là tác giả đã tự lột trần động cơ chính trị của bài viết.
      Sự thật là mấy tháng nay có một số vụ tham những lớn đang bị một số cơ quan, một số địa phương,các cơ quan pháp luật phanh phui, xét xử, nhân dân cả nước đang giám sát, theo dõi. Đó là dấu hiệu tích cực, được lòng dân, chứ không phải là cuộc chiến phe phái diệt trừ nhau. Sự thật là các địa phương, các ngành, các cấp đang xiết chặt kỷ cương phép nước, nhất là trong công tác cán bộ, trong thực hiện luật công chức, để đảm bảo một nhà nước trong sạch hơn, một nhà nước vững mạnh hơn, đảm bảo sự lãnh đạo của Đảng có chất lượng hơn, chứ không phải là bãi chiến trường trả thù nhau, loại trừ nhau. Sự thật là hàng vạn doanh nghiệp mới được thành lập cùng hàng triệu doanh nghiệp cả nước phấn đấu đạt tốc độ tăng trưởng 6% GDP – một tốc độ tăng trưởng được đánh giá là đứng vị trí cao của Châu Á, càng được đánh giá cao trong điều kiện thách thức lớn, khắc nghiệt của cả thiên tai và nhân tai. Sự thật là năm 2017 đang được nhiều địa phương coi là năm kỷ luật, kỷ cương hành chính. Sự thật là báo chí đang đóng vai trò quan trọng trong chuyển tải gương người tốt việc tốt, phanh phui phê phán những tư tưởng và hành vi xấu, tiêu cực, đặc biệt tham gia phát hiện tham nhũng và tích cực tham gia đấu tranh chống tham nhũng. Sự thật là cơ quan công an đang đấu tranh quyết liệt với hành vi pham pháp, gây mất trật tự an toàn xã hội. Sự thật là các cán bộ đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam đang xúc tiến tự chỉnh đốn, chống suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức lối sống, để xứng đáng với vai trò lãnh đạo được nhân dân giao phó và tin cậy. Sự thật là cả nước đang tiếp tục công cuộc đổi mới, đang tiếp tục đấu tranh bảo vệ tổ quốc, đòi giải quyết tranh chấp lãnh thổ, trong đó có biển đảo trên cơ sở pháp luật quốc tế. Một bức tranh xã hội như thế, không có chuyện đất nước đang “loạn”, không có chuyện sắp sụp đổ.
      Một đất nước dù yên ổn đến mấy, một xã hội dù tốt đẹp đến mấy thì cũng không tránh khỏi chứa trong mình những quan hệ phức tạp, cũng luôn luôn phải đấu tranh cho những tiến bộ. Việt Nam ta, một đất nước gần trăm triệu dân càng không ngoài quỹ đạo ấy. Bên cạnh những thành tựu tốt đẹp, chúng ta cũng không giấu giếm gì một sự thật là tốc đọ tiến bộ chưa tương xứng với tiềm năng và mong muốn của nhân dân, xã hội có hiện tượng sa sút đạo đức lối sống trong một bộ phận không nhỏ. Hiện tượng vi phạm đạo đức có thể thấy xảy ra ở quan hệ gia đình, ở bệnh viện, trường học, trên đường phố. Song, dù sao đó cũng chỉ là những hiện tượng xấu xa xẩy ra đơn lẻ chứ không phải là toàn thể, là toàn bộ, càng không phải là một xã hội đang sống trong “loạn xị”, sống như loài vật hoang dã. Chỉ có mất gốc dân tộc mới tự miệt thị đất nước, xã hội mình như thế.
      Nhân dân ta đang có cuộc sống hòa bình, đang tiếp tục đấu tranh củng cố hòa bình vững chắc, bảo vệ vững chắc tổ quốc bằng phương pháp hòa bình và trên cơ sở luật pháp quốc tế. Nói đất nước là đang loạn là lối nói hoang tưởng, hoang đường.
21-3-2017
@Thành Tâm

Nên nhìn nhận sao cho đúng, không nên suy diễn vu vơ


@ Lê Trung Hậu      
Mấy hôm nay Hà Nội trời mưa phùn tương đối rét, mãi đến chiều thứ 7 mới se tạnh. Những người tuổi già như chúng tôi chỉ mấy ngày không đi thể dục đã uể oải, ăn không ngon, ngủ cũng không sâu giấc. Hôm nay, đi bộ được vài vòng quanh hồ, ông bạn vốn là giáo viên dạy sử ở một trường cấp 3 nghỉ hưu từ 4 năm nay, kể về công lao của vua Minh Mạng thành lập các đội đi cắm mốc bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa. Ông giáo còn nói đến “Hòn ngọc Viễn Đông”, rồi còn giải thích vì sao đất nước ta bị chia cắt làm hai miền trong giai đoạn 1954 - 1975 và vì sao một bộ phận nhân dân miền Nam cứ nhầm lẫn là cộng sản miền Bắc xâm lược miền Nam. Đúng là giáo viên dạy sử có khác, ông nhớ nhiều thật và nói có đầy đủ căn cứ làm cho chúng tôi rõ thêm nhiều vấn đề, không nhầm lẫn như lời đồn đại vỉa hè lâu nay. 
Tò mà tìm hiểu thêm về Hòn ngọc Viễn Đông nên lúc về nhà, tôi vào mạng internet và vô tình đọc được bài “Từ Hòn Ngọc Viễn Đông xuống Vương quốc Khỉ Đột” của tác giả Nguyễn Bá Chổi (danlambao) viết ngày 17/3/2017. Điều làm tôi rất tò mò là bài viết này liên hệ “Hòn ngọc Viễn Đông” với “Vương quốc khỉ đột”, trong khi ông giáo già không thấy nói gì đến chuyện khỉ đột. Đành rằng, trong miền Nam cũng có nhiều khỉ thật, ví dụ như đảo khỉ ở Cần Giờ, nhưng tài liệu đều viết người Pháp nói đến Hòn ngọc Viễn Đông chủ yếu là Sài Gòn. Thế tại sao lại trở thành vương quốc khỉ đột như tác giả Nguyễn Bá Chổi viết ?
Thắc mắc ấy của tôi được giải mã ngay khi đọc đoạn viết này của Nguyễn Bá Chổi: Trong lịch sử nhân loại, trên địa lý năm châu, chưa đâu có, chẳng ai làm được một cuộc cách mạng long trời lở đất, như đảng CS ở Việt Nam do bác Hồ vô vàn kính yêu lãnh đạo: với thời gian chỉ vỏn vẹn 40 năm làm chủ đất nước, Đảng Bác đã đưa Việt Nam từ Hòn ngọc Viễn Đông xuống Vương quốc Khỉ Đột. À, hóa ra tác giả Nguyễn Bá Chổi đã nhầm lẫn nghiêm trọng, hoặc không nhầm lẫn thì cố tình xuyên tạc lịch sử, nói xấu đất nước, bịa đặt về Đảng và bôi nhọ Bác Hồ. Bởi lẽ, nếu là người có hiểu biết sơ đẳng nhất cũng nhận thấy công lao to lớn của Đảng và Bác Hồ đối với đất nước Việt Nam. Về bản chất, Đảng và Bác Hồ luôn làm lợi cho đất nước chứ đâu có làm hại gì như tác giả Nguyễn Bá Chổi viết. Mặc dù ở đâu đó có chuyện tiêu cực, tham ô, lãng phí của công thì cũng chỉ là một số người lạm dụng chức quyền để trục lợi cá nhân, chứ đâu phải Đảng và Bác Hồ trục lợi cho bản thân.
Tôi cũng chia sẻ với Nguyễn Bá Chổi một thực tế rằng, một số vụ án làm thất thoát tài sản nhà nước đang được cơ quan chức năng xử lý theo pháp luật, có thể làm cho tác giả suy nghĩ về đất nước Việt Nam đang đi theo chiều hướng xấu. Nhưng khi tôi đọc đoạn viết tiếp theo thì càng thấy rõ ý đồ xuyên tạc lịch sử, thể hiện sự cố tình nhận thức lệch lạc của Nguyễn Bá Chổi: “Đất nước Việt Nam ngày nay là vương quốc của lài khỉ đột…, đưa Tổ quốc từ Hòn ngọc Viền Đông xuống Quốc vương của loài Khỉ Đột, là công lao của Đảng và Bác. Quả là Đất nước ta chưa bao giờ bị gậy như hôm này”. Sao lại viết như vậy? Nhân dân Việt Nam đang được sống trong thanh bình, chính trị ổn định hôm nay đều rất quý trọng sự hy sinh xương máu của các thế hệ đi trước; càng phải có trách nhiệm cùng với Đảng để ngăn chặn, đẩy lùi tiêu cực trong xã hội; tích cực học tập và làm theo tấm gương của Bác Hồ để bản thân được trong sáng hơn, làm nhiều việc ích nước, lợi nhà.
Nhờ có Đảng và Bác Hồ dẫn đường, chỉ lối mà đất nước ta thoát khỏi ách thống trị của thực dân Pháp và của đế quốc Mỹ đã gieo tang tóc, làm cho Việt Nam chia cắt làm hai miền, gây nên cảnh “nồi da nấu thịt”. Sau khi đất nước thống nhất, tuy cũng có nhiều khó khăn và mắc phải một số khuyết điểm, sai lầm dưới thời bao cấp. Nhưng Đảng kịp thời nhận thức, tiến hành đổi mới, chứ không thì đất nước ta có thể tan rã giống Liên Xô và Đông Âu, dẫn đến tình trạng mất ổn định chính trị, khủng bố, tranh chấp liên miên. Thế thì tính mạng của người dân có được an toàn như chúng ta hiện nay không? Sự thay đổi rõ nét trong đời sống kinh tế - xã hội làm cho ai cũng được thừa hưởng trong đó. Tuổi già như chúng tôi không có đóng góp được gì thêm nhưng thấy đất nước phát triển như vậy là mừng lắm rồi. Đi ra đường sạch đẹp, điện sáng, nhiều công trình công cộng sang, đẹp miễn phí… Còn Sài Gòn trước đây và Thành phố Hồ Chí Minh bây giờ đang ngày thêm giàu có, phát triển rất mạnh. Sao tác giả Nguyễn Bá Chổi lại bảo là trở thành vương quốc của loài khỉ đột và coi đó là công lao của Đảng và Bác Hồ? Hay là tác giả nghe qua lời kẻ xấu xúi dục, hoặc kể sai sự thật nên mới viết là “đất nước chưa bao giờ bị gậy như hôm nay”.
Bác Hồ hy sinh cả cuộc đời vì người khác thì chúng ta đừng tính toán thiệt hơn với ai hết. Khi chúng ta chưa có nhiều đóng góp cho đất nước thì đừng đòi hỏi nhiều ở đất nước. Nói xấu Đảng, đất nước, bôi nhọ lãnh tụ, dù ở mức độ nào đi chăng nữa đều là hành động đi ngược lại với số đông, trái với bản tính làm người và tất nhiên là vi phạm pháp luật. Đất nước nào bên cạnh thành tựu thì cũng còn hạn chế nhất định. Điều quan trọng là chúng ta phải chung tay góp sức xây dựng đất nước bằng những việc làm cụ thể, thiết thực.
Nhìn nhận vấn đề sao cho đúng đắn với thực tế, suy diễn sao cho khách quan, logic là một yêu cầu đầu tiên của người có nhân cách. Những người cố tình xuyên tạc sự thật, tuyên truyền với mục đích chống phá Đảng, Nhà nước, bôi nhọ Bác Hồ, dù có khoe khoang tài giỏi đến mấy, nghiên cứu viết nhiêu sản phẩm đến đâu thì chắc chắn cũng không được lịch sử ghi nhận và bị lương tri đào thải. Đúng vậy không các bạn?

KHÔNG THỂ PHỦ NHẬN KINH TẾ THỊ TRƯỜNG ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA Ở VIỆT NAM

@Nguyễn Văn

Mới đây, lại xuất hiện ý kiến phủ nhận kinh tế thị trường định hướng XHCN ở Việt Nam. Điều đó là hoàn toàn vô căn cứ.
Thật vậy, chúng ta đều biết kinh tế thị trường là một kiểu tổ chức kinh tế - xã hội; trong đó, quá trình sản xuất, phân phối, trao đổi và tiêu dùng đều được thực hiện thông qua thị trường. Vì thế, kinh tế thị trường không chỉ là "công nghệ" là "phương tiện" để phát triển kinh tế - xã hội, mà còn là những quan hệ kinh tế - xã hội, nó không chỉ gồm các yếu tố lực lượng sản xuất, mà còn bao gồm cả một hệ thống quan hệ sản xuất, v.v. Do đó, không có và không thể có một nền kinh tế thị trường chung chung, trừu tượng, thuần túy tách rời hình thái kinh tế - xã hội, tách khỏi chế độ chính trị - xã hội của một nước. Thực tiễn phát triển kinh tế thị trường trên thế giới, cho chúng ta thấy sự đa dạng về mô hình kinh tế thị trường. Xét về đặc tính xã hội, thì có các mô hình kinh tế thị trường tiêu biểu, như: mô hình "kinh tế thị trường xã hội" ở Cộng hòa Liên bang Đức; "kinh tế thị trường hiệp đồng hay phối hợp" của Nhật Bản; "kinh tế thị trường nhà nước phúc lợi" ở một số nước Bắc Âu; "kinh tế thị trường XHCN" ở Trung Quốc, v.v. Những mô hình kinh tế thị trường này vận hành theo các quy luật của nền kinh tế thị trường; song, trong quá trình phát triển đều định hướng tới các mục tiêu xã hội và phát triển con người, v.v.
Vậy là, kinh tế thị trường có khả năng thích ứng với các hình thái kinh tế - xã hội khác nhau, không phân biệt chế độ chính trị và trình độ phát triển của nền kinh tế. Cần phải thấy rằng, kinh tế thị trường định hướng XHCN không phải là 2 mảnh: "kinh tế thị trường" và "định hướng kinh tế thị trường" ghép làm một. "Định hướng XHCN" không phải là "tấm áo khoác ngoài" của kinh tế thị trường, mà nằm trong mục tiêu và nội dung hoạt động của kinh tế thị trường.
Mô hình kinh tế thị trường định hướng XHCN do Việt Nam khởi xướng là mô hình kinh tế thị trường kiểu mới nhằm khắc phục những hạn chế và tiêu cực của kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa, nhưng kế thừa và phát huy được các yếu tố tích cực và hợp lý của nó. Tuy nhiên, đây là mô hình kinh tế thị trường mới mẻ, chưa có tiền lệ trong lịch sử phát triển kinh tế thị trường trên thế giới. Vì thế, không tránh khỏi việc xử lý mối quan hệ giữa kinh tế thị trường và định hướng XHCN còn gặp nhiều tồn tại, vướng mắc, bất cập cả trong nhận thức lý luận, cơ chế chính sách và hành động thực tiễn. Chẳng hạn: (i) Nhận thức về nền kinh tế thị trường định hướng XHCN còn chưa đủ rõ, nhất là về kinh tế nhà nước, doanh nghiệp nhà nước, kinh tế tập thể, về cơ chế phân bổ nguồn lực, sở hữu đất đai, cơ chế giá một số hàng hóa, dịch vụ công thiết yếu"; (ii) Nhận thức và luận giải về định hướng chủ nghĩa xã hội chưa đủ sức thuyết phục; (iii) Thực tế trong quá trình đổi mới vừa qua, chúng ta đã có lúc quá nhấn mạnh định hướng XHCN, coi nhẹ quy luật, bản chất của kinh tế thị trường và ngược lại. Chính điều này dẫn đến tình trạng: "Thể chế kinh tế thị trường ở nước ta chậm được hoàn thiện", "thực thi thể chế kinh tế thị trường định hướng XHCN còn hạn chế"; những quy định về gia nhập thị trường và rút lui khỏi thị trường của doanh nghiệp và quyền tự do kinh doanh, chưa được tôn trọng đầy đủ; môi trường đầu tư, kinh doanh không thật sự đảm bảo cạnh tranh lành mạnh, bình đẳng giữa các doanh nghiệp. Giá cả một số hàng hóa, dịch vụ thiết yếu chưa thật sự tuân theo nguyên tắc thị trường, trình độ phát triển các loại thị trường thấp, vận hành chưa đồng bộ, thông suốt, v.v. Nhà nước còn can thiệp trực tiếp, quá lớn vào nền kinh tế, vẫn còn tình trạng bao cấp, xin - cho trong xây dựng và thực thi một số cơ chế chính sách. Và "những yếu tố đảm bảo định hướng XHCN nền kinh tế thị trường chưa được chú ý đúng mức".
Đại hội XII của Đảng Cộng sản Việt Nam đã có nhận thức mới về kinh tế thị trường định h­ướng XHCN. Đó là "nền kinh tế vận hành đầy đủ, đồng bộ theo các quy luật của kinh tế thị trường, đồng thời đảm bảo định hướng XHCN phù hợp với từng giai đoạn phát triển của đất nước. Đó là nền kinh tế thị trường hiện đại và hội nhập quốc tế, có sự quản lý của Nhà nước pháp quyền XHCN do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, nhằm mục tiêu "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh".
Sự tiệm cận với nền kinh tế thị trường hiện đại và hội nhập quốc tế của mô hình kinh tế thị trường định hướng XHCN ở Việt Nam vừa phải bao hàm các tiêu chuẩn, nội dung của kinh tế thị trường hiện đại, vừa phải đảm bảo các yếu tố đặc thù, riêng có - yếu tố Việt Nam - định hướng XHCN. Các yếu tố định hướng XHCN mang tính "nội sinh" trong quá trình phát triển kinh tế thị trường hiện đại và hội nhập quốc tế, thể hiện ở những điểm chủ yếu sau: (1) Nền kinh tế thị trường định hư­ớng XHCN Việt Nam phải có quan hệ sản xuất tiến bộ, phù hợp với trình độ phát triển của lực lượng sản xuất, nền kinh tế có nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế, trong đó kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo; (2) Phát huy vai trò làm chủ của nhân dân trong phát triển kinh tế - xã hội; (3) Bảo đảm tiến bộ, công bằng xã hội; thực hiện sự thống nhất giữa phát triển kinh tế và tiến bộ, công bằng xã hội trong từng bước, từng chính sách phát triển; (4) Có sự quản lý của Nhà nước pháp quyền XHCN; (5) Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo phát triển kinh tế thị trường vì mục tiêu "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh". Sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là điều kiện tiên quyết để thực hiện định hướng XHCN trong nền kinh tế thị trường.
Nội dung quan trọng nhất trong định hướng XHCN nền kinh tế thị trường ở nước ta là phát triển bền vững. Rõ ràng là trong đường lối phát triển của Việt Nam, khái niệm định hướng XHCN chỉ có ý nghĩa thực tiễn khi mang "nội hàm" phát triển bền vững vì sự tiến bộ xã hội, sự phát triển tự do và toàn diện của mỗi cá nhân. Như vậy, kinh tế thị trường và định hướng XHCN là không mâu thuẫn nhau, mà thống nhất với nhau.
Thực tiễn cho thấy, kể từ khi Việt Nam thực hiện đường lối đổi mới và thực thi mô hình kinh tế thị trường định hướng XHCN, nền kinh tế - xã hội Việt Nam đã đạt được nhiều kết quả và thành tựu đáng kể, làm thay đổi khá rõ tình hình đất nước: "Phát triển kinh tế thị trường định hướng XHCN đã trở thành nhân tố cơ bản đưa nước ta ra khỏi khủng hoảng kinh tế - xã hội và tình trạng kém phát triển, trở thành nước đang phát triển có thu nhập trung bình, đang đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế". Kinh tế tăng trưởng khá, với tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân hơn 7%/năm. Cơ cấu kinh tế có sự chuyển dịch theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Các lĩnh vực kinh tế đối ngoại: xuất khẩu, thu hút vốn đầu tư nước ngoài (FDI và ODA), xuất khẩu lao động, du lịch, được chú trọng phát triển và có đóng góp quan trọng vào tăng trưởng GDP. Văn hóa - xã hội có bước phát triển, bộ mặt đất nước và đời sống nhân dân có nhiều thay đổi. Nổi bật là Việt Nam (một trong những quốc gia triển khai hiệu quả các chương trình phát triển kinh tế gắn với xóa đói giảm nghèo) đã hoàn thành trước thời hạn nhiều mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ (MDGs). "Sức mạnh về mọi mặt của đất nước được nâng lên, Quan hệ đối ngoại ngày càng mở rộng và đi vào chiều sâu; vị thế và uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế được nâng cao"
Từ những lý luận, thực tiễn nói trên cho thấy không thể phủ nhận kinh tế thị trường định hướng XHCN ở Việt Nam.

Lòng tin đâu dễ mất




@ Phương Nam
Trong cuộc sống nhiều thứ phải đối mặt, phải lo toan, nhưng cái đáng lo hơn cả chính là lòng tin bị phá vỡ giữa con người với con người trong một thực thể xã hôi, nhất là giữa người dân với chính quyền và chính thể chính trị của một quốc gia, dân tộc. Cái vốn quý ấy luôn phải được củng cố, xây dựng bằng những hành động, việc làm cụ thể trong thực tiễn. Với tôi, Việt Nam ta cũng vậy không nằm ngoài guồng chung ấy, nhưng thể hiện một nét riêng mang bản sắc của dân tộc luôn phải chống lại giặc ngoại xâm để giữ gìn giang sơn, bờ cõi. Và thời đại ngày nay cũng vậy luôn được chúng ta giữ gìn, nuôi dưỡng, phát huy trong xây dựng kiến thiết và bảo vệ Tổ quốc. Hôm nay cả dân tộc đang được thừa hưởng niềm vui, hạnh phúc trong một đất nước ổn định chính trị, kinh tế phát triển, đời sống của nhân dân ngày càng được nâng lên, dân chủ luôn được tôn trọng phát huy trong đời sống xã hội. Nhưng cuộc sống không đơn giản như chúng ta mong muốn, mọi điều bất ngờ cũng có thể xảy ra. Hôm rồi lang thang trên mạng, tình cờ đọc bài viết của tác giả Mai Thanh Truyết (Danlambao) với tựa đề Đấu tranh thay đổi hay thay thế chế độ CSVN?”. Đọc nội dụng bài viết gây cho tôi nhiều “cảm xúc” về những lời lẽ mà tác giả lý giải và lập luận. Phải chăng tác giả đang hô hào tập hợp lực lượng để đấu tranh “phục vụ lợi ích” của dân tộc hay chỉ mang lại lợi ích của một nhóm người, phá vỡ sự bình yên của đất nước. Cái thứ lòng tin mà tác giả đang hòng xây dựng ấy là thứ lòng tin mơ hồ, thiếu căn cứ "Ngày mai, tương lai Việt Nam có tươi sáng, có trở thành một cường quốc hay không tùy thuộc vào thể chế chính trị có thay đổi thành dân chủ hay không?". Dân chủ kiểu mà tác giả đang mong muốn là dân chủ kiểu phương Tây ư, kiểu dân chủ ấy đang có sự can thiệp và áp dụng ở các nước Bắc Phi và Trung Đông, điển hình như Xiry là một minh chứng sống, một đất nước đang ổn định, phát triển, đời sống của người dân luôn được bảo đảm, bỗng chốc tan hoang bởi bom đạn, người dân khổ đau trong mất mát “tan cửa, nát nhà”, mất người thân yêu, “tha hương, cầu thực”, tạo thành làn sóng người bỏ lại quê hương di cư sang các nước châu Âu… Vậy nên những con người đang cùng chí hướng như tác giả cũng chỉ là một nhóm người không phải là mong muốn của cả dân tộc Việt Nam, vì thế nên tác giả mới thốt ra rằng “công cuộc đấu tranh với ĐCSVN thường xảy ra với những cuộc vận động chưa dứt khoát mà thường hay giao động giữa hai mục tiêu: thay đổi và thay thế chế độ CSVN”. Không giao động mới là lạ, bởi vì những việc làm và hành động của tác giả và một nhóm người đang làm không vì cái chung, không vì dân tộc mà vì lợi ích của chính họ. Vậy nên chí hướng mà họ đang đeo đuổi không phải là cái đích tốt đẹp để mọi người đặt trọn niềm tin vào họ. Bởi thế chính tác giả cũng phải thừa nhận rằng “ĐCS tuy ngày nay bị thoái hóa nhưng “uy tín” và thành phần cảm tình với ĐCS vẫn còn quá đông”. Đúng vậy đó, tại sao lại không cảm tình cơ chứ, vì chính ĐCS đã lãnh đạo toàn dân đấu tranh dành độc lập dân tộc, thoát khỏi sự áp bức, bóc lột của thực dân đế, quốc, người dân trở thành chủ nhân của đất nước, có cơm ăn, áo mặc, được học hành, đóng góp công sức, trí tuệ xây dựng và bảo vệ đất nước như hôm nay. Và Đảng cũng không bao biện, không che dấu những sai lầm, khuyết điểm mà thẳng thắn chỉ ra và đang quyết tâm sửa chữa bằng những việc làm cụ thể trong thời gian qua, được nhân dân đồng tình ủng hộ. Việc làm đó của Đảng cũng chính là vì dân tộc, bở sự tồn vong của Đảng chính là sự tồn vong của dân tộc, vì “Đảng trong dân và dân có Đảng”, sự hai trong một ấy đang tạo thành một thực thể vững chắc khó hòng lay chuyển, Đảng luôn hiểu rằng, đảng không vì dân chắc chắn Đảng sẽ bị diệt vong. Hơn ai hết, nhìn lại chặng đường hơn 70 năm qua, người dân Việt Nam luôn hiểu rằng có Đảng lãnh đạo thì mới có sự thành công như ngày hôm nay. Mong muốn là lớn lao, là đúng đắn, chỉ có điều để làm tốt được mọi việc thì phải có thời gian và cần có sự đóng góp trí tuệ, công sức của tất cả mọi người. Quan trọng hơn mỗi chúng ta sống trên đất nước này, phải luôn xác định cho mình lòng tin vững chắc đồng hành cùng với Đảng, cùng dân tộc trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc để mỗi người dân không bị nhầm tưởng bởi những lời lẽ hô hào lấy được của tác giả Mai Thanh Truyết (Danlambao) rằng “Phương pháp đấu tranh dùng để lật đổ chế độ CS là bất bạo động. Với phương pháp này, việc sở hữu bạo lực chẳng đem lại lợi thế nào cho nhà cầm quyền vì bạo lực chỉ có thể chống lại bạo lực”. Tôi tin tưởng rằng, dù có trăm mưu, ngàn kế cũng không thể đánh đổ được lòng tin của nhân dân đối với Đảng, sự thật luôn là minh chứng tất yếu không thể phủ nhận trong thực tiễn hiện nay.