Hiểu được giá trị thật về “cái tôi”
của mình, người ta có thể “là chính mình” và sống thật với mình hơn. Họ sẽ
không bị môi trường chung quanh chi phối cách nhìn về “cái tôi” của họ, không
mặc cảm tự ti, không dễ bị tổn thương hay chạm tự ái.
Trong cuộc sống, ai cũng tìm kiếm hạnh phúc nhưng quan niệm
về hạnh phúc của mỗi người khác nhau. Suy cho cùng chính là thể hiện “cái tôi”
khác nhau, có người coi sự thỏa mãn vật chất, tình cảm của riêng mình là hạnh
phúc. Nhưng cũng có không ít người quan niệm hạnh phúc là cống hiến, là trao
tặng. Đối với họ, cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi con người biết hi sinh cho hạnh
phúc của người khác. Những người
biết sống vì người khác, đem lại niềm vui và hạnh phúc cho người khác, là những
người có tấm lòng nhân hậu; có cuộc sống đầy ý nghĩa cao cả, đáng trân trọng
biết nhường nào. Trong cuộc sống nếu chúng ta đem lại được hạnh phúc cho người
khác thì quả là tuyệt vời, chính là chúng ta biết thể hiện “cái tôi” vì người
khác. Hạnh phúc đó có thể dễ dàng có được khi ta chia sẻ, đồng cảm với cái đau
của đồng loại... Trong xã hội ta phần
đông con người có “cái tôi” hạnh phúc?. Đối với họ, cuộc sống chỉ có ý nghĩa
khi con người biết chia sẻ, đồng cảm với những khó khăn, nỗi đau của đồng loại.
Hạnh phúc ở trong tay mỗi người chúng ta. Biết bao người thân yêu đã trao lại
cho ta hạnh phúc trong cuộc sống. Có được thành đạt lớn nhỏ nào của riêng chúng
ta mà không có sự chăm lo giúp đỡ của mọi người. Cho nên hạnh phúc là biết sống
vì mọi người. Hạnh phúc không phải là người sở hữu nhiều mà là người biết yêu
thương, hy vọng nhiều. Nếu ai chỉ nghĩ tới lợi ích cho riêng mình, dửng dưng với
mọi người, không dám chăm lo cho người khác, thì cũng chẳng hiểu nổi hạnh phúc
là gì. Vì hạnh phúc có bao giờ đến với sự đơn độc, ích kỷ. Khi ta quan tâm tới
mọi người xung quanh, khi ta mang niềm vui và hạnh phúc đến cho người khác, khi
ta sẵn sàng thương yêu con người, có khi chỉ là một cử chỉ, một việc làm nhỏ sẽ
làm cho chính lòng ta thêm ấm áp và thanh thản, điều đó được thể hiện trong truyền
thống văn hóa của dân tộc Việt Nam “một miếng khi đói bằng một gói khi no”,
ngày nay truyền thống đó đang được phát huy trong các tầng lớp nhân dân mang
tính nhân văn cao cả bằng các chương trình: “Cặp lá yêu thương”, “Lục lạc
vàng”, “Ngôi nhà ước mơ”, “Vượt lên chính mình”, “Thay lời muốn nói”, “Nhịp cầu
ước mơ”, “Điều ước thứ 7”... và gần đây thôi là chương trình cả nước hướng về đồng
bào miền Trung bị lũ lụt, để chia sẻ cả vật chất, lẫn tinh thần khi khó khăn,
hoạn nạn.
Tuy nhiên trong xã
hội ta hiện nay vẫn còn một bộ phận người, họ chỉ biết “cái tôi” cho riêng mình,
ngay cả việc nhỏ nhất dành chút ít của phần mình san sẻ cho người khác khó
khăn, gặp nạn họ cũng không làm. Một số họ chỉ biết có bản thân, toàn đem lại
bất hạnh cho người khác, sự rối ren cho đồng loại, cho xã hội. Xét cho cùng, người có “cái tôi” quá lớn, là người luôn xem mình là
nhất, không chịu thua kém bất cứ ai, bất cứ việc gì, xem thường suy nghĩ, lời
nói của người khác, không cần biết điều mình làm đúng hay sai, tốt hay xấu, cứ
tự hào một cách vô ý thức,… Chính “cái tôi” đó sẽ biến họ thành người ích kỷ, hống
hách, coi khinh người khác,…Không biết những người có “cái tôi” quá lớn đó, có
bao giờ họ nhìn lại để thấy bản thân mình như thế nào hay không? Rồi cũng có một
lúc nào đó, họ cũng thấy mình sai, cũng biết ân hận, hối tiếc,… nhưng chính những
điều đó có đủ mạnh để giúp họ vượt qua “cái tôi” của chính con người họ hay
không?. Cũng có khi nhìn lại dù chỉ là thoáng qua, họ thấy đôi khi họ có “quá
đáng” nhưng cho rằng cái mình nghĩ, mình nói ra là đúng và mình cũng không có ý
hại ai; rồi họ vẫn sống với “cái tôi” to lớn của họ,.. chính vì
“cái tôi” quá lớn ấy đã làm băng hoại đạo đức xã hội, cần phải lên án và loại
bỏ, thời gian qua được báo chí đưa tin nhiều như: Chuyện con giết cha mẹ, cha mẹ hành hạ con cái, chồng giết vợ, người yêu
trả thù tình với nhiều lý do khác nhau ... với mức độ dã man và tinh vi hơn
diễn ra ngày càng nhiều. Từ "thảm án" được báo chí liên tục giật tít
cho các vụ ở Bình Phước, Nghệ An, Yên Bái... mà kẻ thủ ác là đủ loại lứa
tuổi... rồi mại dân, tham nhũng với những vụ án hàng nghìn tỷ đồng; việc chạy
chức, chạy quyền đang hoành hành gây hậu quả nghiêm trọng cho đất nước, cho dân
tộc hôm nay và mai sau... cũng chính vì những con người có “cái tôi” quá
lớn ấy, họ luôn xem mình là nhất, không chịu thua kém bất cứ ai, bất cứ việc gì…chính
“cái tôi” đó sẽ biến họ thành người bất chấp tất cả, hống hách, coi khinh và kể
cả mạng sống của người khác, …Không biết những người có “cái tôi” quá lớn, có
bao giờ họ nhìn lại để thấy bản thân mình như thế nào hay không?... Nhưng còn tệ
hơn thế, một “cái tôi” cũng cần phải nhắc tới, cần phải đấu tranh loại bỏ. Trong
xã hội ta đang tồn tại một loại người cũng vì “cái tôi” quá lớn đã bán rẻ cái
tôi tốt đẹp của chính mình… Xin thưa rằng,
cuộc
sống này là của chúng ta, do chính chúng ta định đoạt nó. Chính bản thân chúng
ta chọn lựa, không làm bạn với niềm vui, mà chỉ làm bạn với gánh nặng tinh
thần. Vì cuộc sống có nhiều lựa chọn... Mỗi sự chọn lựa đều mang hơi thở của sự
sống, và cả sự đối đãi của mỗi người với chính mình. Tại sao chúng ta phải chọn
áp lực và đau khổ? Tại sao chúng ta không thể chọn một cách khác?, Nhưng không,
họ buông bỏ mọi thứ có giá trị cao quý để đổi lấy những giá trị tầm thường, dối
trá, suy diễn để tồn tại với những đố kỵ tầm thường của riêng mình, họ không từ
một thủ đoạn nào “mượn gió bẻ măng”, vụ lợi, cơ hội chủ nghĩa tiếp tay cho thế
lực ngoại bang nói xấu chế độ, đi ngược lại lợi ích của dân tộc, họ viết bài
đưa tin tràn lan trên mạng xã hội hòng đánh lừa dư luận, nhất là người dân
thiếu thông tin, nhẹ dạ, cả tin để vụ lợi cá nhân, thỏa mãn “cái tôi” ích kỷ
của riêng mình... điều đó thể hiện qua bài viết của Nguyễn Bá Chổi với tựa đề “Hãy nghe những gì Trọng Lú nói”. Đọc thông tin trong đó mới thấy xằng bậy hết
chỗ nói, ai “chổi” cũng mang ra “quét” loạn xạ, với giọng điệu mỉa mai, châm
biếm rằng “Chẳng hạn như trong cái gọi là
“Bài trừ tham nhũng”, Trọng Lú nói mà chẳng ngượng mồm khi tuyên bố tuyên bu:
“Đánh chuột, tránh bể bình”; “Chống tham nhũng khó vì tự ta đánh vào ta”.Thật
đúng “phải là Bắc Kỳ và có lý luận”! Bình đây là chuột, và chuột cũng là bình.
Tham nhũng là “ta”, ta là tham nhũng! Có ngu mới tự đánh cho mình vỡ mình vở
mặt!”…Với “cái tôi” quá lớn như vậy, chỉ cho mình là hỏn hết, chê
bai người khác một cách “mạt hạng” như vậy thử hỏi ai nghe, ai tin cơ cơ chứ,
có chăng chỉ nhận được sự lên án của cả xã hội mà thôi... sống trên đời phải
biết mình là ai? Đừng vì tiền bạc mà bán rẻ lương tâm, đừng vì hư danh mà khinh
mạt người đời, đừng nghĩ mình khôn ngoan mà lừa lọc dối trá. Nên tĩnh tâm nghĩ
điều ông cha ta đã dạy “sông có khúc, người có lúc”, “gieo thiện báo thiện,
gieo ác gặp ác”.
Vậy nên, chúng ta- những con người đang được
sống trong hoà bình, ấm no, hạnh phúc trên đất nước Việt Nam- Một
quốc gia độc lập, tự do, có chủ quyền. Hơn ai hết, tất cả chúng ta-
Những người Việt Nam yêu nước chân chính đều tự hào về điều đó, tự hào
mang trong mình dòng máu Việt Nam anh hùng! Trong cuộc sống này, mỗi
con người đều có một giá trị riêng, một vị trí riêng và một số
phận khác nhau. Sống làm sao cho không phải hối tiếc và không phải
làm lại một điều gì đó thật là khó. Mỗi chúng ta cần có hoài
bão, ước mơ, có lý tưởng để theo đuổi, phấn đấu cho chính mình, gia
đình và xã hội. Bởi vậy, mỗi cá nhân phải phát huy các truyền thống tốt
đẹp đã và đang có của dân tộc. Để
sống một cuộc sống có ý nghĩa, con người luôn phải phấn đấu học hỏi, trau dồi
và sửa sai suốt cả cuộc đời. Sự nhận thức dần dần được hình thành từ những hình
ảnh thấy người khác buồn khổ, lo lắng và sợ hãi. Và cuối cùng đã hiểu được
"Sống yêu thương là biết mang niềm vui và hạnh phúc đến cho người, lấy
niềm vui và hạnh phúc đó làm niềm vui và hạnh phúc cho mình".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét