RFA đưa tin về “Báo cáo về tình hình tù nhân
trong các trại giam ở VN” của John Coughlan - nhân viên, đặc trách nghiên cứu
về VN của “Tổ chức ân xá quốc tế” xuyên tạc tình hình các tù nhân nói riêng và
tình hình nhân quyền ở VN nói chung. Nhứng người hiểu rõ về tình hình nhân
quyền của VN đều nhận định báo cáo này không có giá trị thực tế, có thể coi là
một mớ giấy lộn. Vì sao nói vậy?
Tổ chức Ân xá Quốc tế (tiếng Anh: Amnesty International, viết tắt AI)
được thành lập năm 1961 bởi một luật sư người Anh, trụ sở chính ở London, được
giới thiệu là một tổ chức phi chính phủ quốc tế, có mục đích bảo vệ quyền con
người đã được nêu ra trong bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và các chuẩn mực
quốc tế khác. Như vậy, tổ chức này được thành lập bởi một cá nhân, nhưng lại tự
cho mình quyền hoạt động, phán xét trên phạm vi toàn cầu khi theo đuổi mục
tiêu: “nhằm giải thoát tất cả tù nhân lương tâm; nhằm bảo đảm các tù chính trị
được xử công bằng và công khai; nhằm bãi bỏ án tử hình, tra tấn, và các hình
thức đối xử khác với tù nhân mà họ cho là tàn bạo; nhằm chấm dứt các vụ ám sát
chính trị và mất tích cưỡng bức; và chống lại mọi sự vi phạm nhân quyền, bất kể
là do chính phủ hay tổ chức khác”. Chính mục tiêu này, khiến người ta rất dễ
nhầm lẫn đây là một tổ chức quốc tế chính thống thuộc Liên hợp quốc. Trên thực
tế nó chỉ là một tổ chức phi chính phủ không có bất cứ liên quan nào đến Liên
hợp quốc và không được quốc gia nào trên thế giới công nhận. Sự mập mờ trong
tên gọi để dễ gây hiểu nhầm cho người khác, chứng tỏ tư cách và sự thiếu minh
bạch của tổ chức này. Người ta có câu: chiếc áo chẳng làm nên thày tu. Những mỹ
từ bóng bẩy được đùng để đặt tên gọi cho tổ chức này không phản ánh đúng bản
chất chuyên soi mói, dựng chuyện, vu khống mà tổ chức này đã và đang thực hiện
trong suốt quá trình tồn tại của nó.
Trên thực tế, báo cáo về tình hình nhân quyền tại VN được ông John
Coughlan thực hiện bằng những phương pháp chưa từng có tiền lệ trong giới khoa
học quốc tế. Ông ta chưa từng đặt chân đến VN, vì vậy chưa từng biết đến cánh
cửa trại giam ở VN, nhưng lại có một bản báo cáo rất “hoành tráng” về tình hình
các tù nhân ở VN! Cách thức thu thập tài liệu làm sơ sở cho “nghiên cứu” của ông
ta là thông qua liên lạc điện thoại và Email.
Một "công trình nghiên cứu" như một số kẻ tung hô chỉ được
thực hiện bằng phương pháp khảo sát đơn giản đến thế, trong khi những nhận
định, đánh giá trong đó có thể liên quan đến sinh mệnh chính trị, uy tín và
danh dự của một quốc gia là một việc làm không thể chấp nhận được.
Chính thế mới nói, bản báo cáo đó chỉ có giá trị bán giấy vụn vì cái
phương pháp mà ông ta thực hiện không đảm bảo tính chính xác, khách quan để đưa
ra một kết luận khoa học. Có lẽ giới khoa học thế giới phải ngả mũ thán phục độ
liều lĩnh và trơ trẽn của ông ta. Có lẽ “Ân xá quốc tế” đã vốn quen với việc
chấp nhận những báo cáo của các “nhà khoa học” kiểu đó.
Về nội dung, báo cáo cho rằng: các “tù nhân lương tâm” tại VN luôn “bị
tra tấn và ngược đãi”, “bị cách ly”, “bị cưỡng bức mất tích”, “quyền về sức
khỏe” của họ luôn bị “từ chối”, một số trường hợp các “tù nhân lương tâm chỉ
nhận được thuốc kém phẩm chất”… Không biết cần phải khẳng định bao nhiêu lần nữa
rằng ở VN không có cái gọi là “tù nhân lương tâm”. 100% tù nhân ở VN đều là
phạm nhân hình sự, họ bị xử lý vì những hành vi vi phạm pháp luật và bị kết án
bởi Tòa án dựa trên cơ sở những chứng cứ được thu thập theo trình tự và thủ tục
được Bộ luật Tố tụng hình sự quy định.
Và cho đến nay, chưa có bất cứ cá nhân hay tổ chức trong hay ngoài nước
nào chứng minh rằng ở VN có một tù nhân bị mất tích hay “cưỡng chế mất tích”
trong thời gian bị giam giữ theo quy định của pháp luật. Còn việc tù nhân bị
giam giữ cách ly khỏi đời sống cộng đồng là vấn đề đương nhiên không chỉ ở VN
mà còn ở các nước khác trên thế giới.
Vậy, việc ông lấy yếu tố “bị cách ly” để làm cơ sở để kết luận: VN
ngược đãi tù nhân có phải là quá hồ đồ và ngu dốt?
Chắc hẳn trong khi "nghiên cứu" ông John Coughlan có biết đến
một nhân vật tai tiếng, đó là ông Cù Huy Hà Vũ - một "tù nhân lương
tâm" đã từng bị nhà cầm quyền "ngược đãi" đến mức dù tuyên bố
tuyệt thực nhưng vẫn tăng đến cả chục kg? Ông Vũ cũng từng tố cáo nhà cầm quyền
cố ý “mưu sát” ông ta vì để “gió lùa qua khe cửa buồng giam”!
Một trường hợp khác là Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), được tố cáo là “bị
ngược đãi đến mức bị nhà cầm quyền chặt cụt tay”, nhưng khi được phóng thích vì
chính sách nhân đạo của Nhà nước VN thì lại “mọc lại một cách hết sức thần kỳ”
khiến cho giới "dân chủ" cả ở trong và ngoài VN đều bị lăn đùng ngã
ngửa vì ăn phải cú lừa?
Hay như “thánh nữ” Lê Thị Công Nhân vài năm trước từng tuyên bố “bị nhà
cầm quyền ngược đãi và tiêm thuốc độc” trong nhà tù, nhưng khi được phóng thích
thì không ai nhận ra vì béo trắng và đến nay vẫn sống nhăn răng?
Mấy ví dụ điển hình về một số vị rất tai tiếng đó đủ để thấy đối tượng
phỏng vấn qua điện thoại, email của John Coughlan có giá trị thế nảo!
Hiến chương Liên Hợp Quốc và
Tuyên ngôn thế giới về quyền con người đã chỉ rõ: quyền này bao gồm quyền lựa
chọn chế độ chính trị, thiết lập thể chế quốc gia, xây dựng hệ thống pháp luật
nhằm bảo vệ quyền công dân, quyền con người. Đây là quyền của mọi quốc gia, dân
tộc mà không có ai có quyền can thiệp, kể cả Liên hợp quốc. Do đó, Hiến pháp và
pháp luật VN do nhân dân VN quyết định, tương thích với luật pháp quốc tế. Vậy thì
nhân danh gì và cơ sở nào để ông John Coughlan và Tổ chức Ân xá quốc tế lại đưa
ra những phán xét phi lý, xâm hại đến quyền tự quyết của dân tộc VN, vu khống
trắng trợn đối với Nhà nước VN.
Một bản báo cáo được thực hiện
bằng tư duy siêu tưởng, đầy thành kiến và phương pháp thiếu khách quan, thì cho
dù được tô vẽ thế nào cũng chỉ là một mớ giấy lộn không hơn không kém.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét