Thạch
Hà
Không biết có phải Tiến sĩ Dương Danh Huy (DDH Quỹ
Nghiên cứu Biển Đông), tác giả bài viết trên mạng: “Tổng thống Philippines và
thách thức cho VN” có phải nhằm câu Like, câu View không, nhưng khi đọc bài viết
của ông thì người ta bị hẫng hụt (vì nghĩ rằng ông đang nêu lên một vấn đề gì
đó quan trọng lắm!) nhưng rút cuộc lại chẳng thấy có gì đáng để nói. Nhưng bài
viết của DDH lại có hại cho Việt Nam.
Chuyện là thế này: Bài báo “Tổng thống Philippines và thách thức cho VN” chia ra làm
hai phần: phần một ông viết Rodrigo Duterte Philippines “tuyên bố” (20/8/2016)
ly khai khỏi Liên hợp Quốc. Duterte nói: “Có lẽ chúng
tôi sẽ phải quyết định ly khai với Liên Hiệp Quốc” khi quốc gia này
theo lệnh ông, giết những người bị nghi là buôn bán ma túy, thậm chí giết cả những
người sử dụng ma túy. Cũng theo bài báo của ông Huy con số bị giết đã lên đến
nay khoảng 1900 người (không qua xét xử!). Sau khi Bộ Ngoại giao Mỹ, các chuyên
gia về nhân quyền của LHQ và Tổng Thư ký LHQ đã phê phán chính sách này và kêu
gọi Duterte và chính quyền Philippines cần chấm dứt nó thì ông ta “ phản
pháo”: “Có lẽ chúng tôi sẽ phải quyết định
ly khai với LHQ”. Tiếp đó ông này còn nói: “ có lẽ ông sẽ sáng lập một tổ chức
mới để cạnh tranh với LHQ, ông sẽ mời mọi quốc gia tham gia, ông sẽ mời Trung
Quốc và các nước Châu Phi…”.
Về chuyện này người đọc không biết DDH ca
ngợi hay phê phán Duterte. Tuy nhiên đọc bài viết của DDH người ta có cảm nhận
rằng ông ta có ý ca ngợi “bản lĩnh” cao cường của Tổng thống Philippin, xem việc
ông tuyên bố chống lại LHQ như là một việc làm của “người hùng!” Thế nhưng cũng
trong bài viết DDH lại ví ông như “Donald Trump của phương Đông”- “một nhân vật
hay loạn ngôn và đã từng bị cho là phát ngôn tùy tiện”. Người viết bình luận
này có cảm nhận DDH cũng đã bị lây chứng tâm thần của Duterte. Hoặc ít ra thì
cũng đã bị Duterte lừa một cách ngoạn mục, vì đã phát tán, ca ngợi ông ta.
Về chủ đề “ loạn ngôn” của Duterte và tư
duy có vấn đề của DDH trong bài báo: “Tổng thống Philippines và thách thức cho VN”,
thiết nghĩ cũng nên căn chỉnh lại.
Nếu DDH là người có tâm, có ít nhiều kiến
thức về pháp luật, trong dó có luật quốc tế về quyền con người thì phải hiểu rằng,
Duterte là một kẻ độc tài và Philippin
là một quốc gia đang ở trong một chế độ độc tài, nằm ngoài thế giới văn minh.
Người ta có rất nhiều cách để chống lại tệ nạn ma túy, cho dù đây là công việc
vô cùng khó khăn. Chẳng hạn người ta có thể đưa những kẻ nghiện, buôn bán ma
túy sống biệt lập, tư lao động để nuôi sống mình ở những khu vực biệt lập với
xã hội ( ngoài đảo chẳng hạn). DDH hay Duterte có giám chắc rằng trong những
người bị cảnh sát bắn bỏ có thể có người không nằm trong đói tượng cần bắn, mà
đơn giản chỉ vì có mối thù nào đó với cảnh sát?...Không ai có thể bị tước đoạt
quyền sống mà không qua một bản án có hiệu lực pháp luật, đó là quan niệm chung
của thế giới văn minh.
Lại còn chuyện Duterte nói có thể sẽ lập
LHQ, điều người ta nghi ngờ động cơ của Duterte “rủ” Trung Cộng cùng lập LHQ là
gì? Về chi tiết này thì Duterte chẳng “hân” tí nào! Đây rõ ràng là một động
thái chính trị, mơn chớn Trung cộng. Tất nhiên đáng buồn cho người Philippin phải
chấp nhận người đứng đầu quốc gia như Duterte, cho dù ông ta có “làm trò chính
trị” thì cũng không thể thay đổi được dã tâm của Trung cộng nếu không đứng trên
chân mình.
Còn việc Duterte “dọa” ra khỏi LHQ thì quả
là một trò cười mà DDH dường như không có cảm nhận. Không ai là ông chủ của tổ
chức này. Chém gió của Duterte là không đúng chỗ, hơn nữa thử hỏi Philippin
đóng bao nhiêu tiền cho LHQ mà đe dọa ra khỏi tổ chức này? Mặc dù DDH viết khá “dông”
dài về LHQ, nhưng rút cuộc lại không hiểu bản chất của tổ chức này và nhất là
không hiểu Tầu cộng. Thiết nghĩ DDH lại bị
Duterte lừa vì quan điểm phủ nhận LHQ, phủ nhận Luật pháp quốc tế hiện nay chỉ
có Trung cộng. Đây là một trò vuốt ve Trung cộng một cách kín đáo, rẻ tiền
chỉ có người “ trong cuộc mới hiểu” mà thôi.
Về phần thứ
hai của
bài báo, DDH viết: “ Làm việc với một
người như ông ( Duterte) sẽ có nhiều thử thách cho Việt Nam, Mỹ, cũng như Malaysia. Những điều này đem lại
nguy cơ tiềm tàng cho thiện chí và sự phối hợp Việt-Phi-Mỹ ba nước đã xây dựng
được trong những năm qua…
Tóm lại, “ thách thức ở Duterte cho Việt Nam chính là việc
ông có thể gây thêm khó khăn cho việc đoàn kết vốn đã có nhiều khó khăn nhằm chống
lại sự bành trướng của Trung Quốc, trong khi Việt Nam là nước cần sự đoàn kết đó nhất”.
Vậy phải chăng đây là thách thức với Việt Nam?
Trước hết DDH viết về chủ đề này nhưng đã
bỏ quên Thủ tướng CPC “Hâmxen”. Ông ta đã bỏ đi tất cả, từ nhân cách cá nhân, tới
lịch sử Campuchia hiện đại ( nạn diệt chủng Ponpot…) để làm đẹp lòng Trung cộng.
Ông ta đã quay lương lại, nói cho đúng hơn là đã phá hoại khối ASEAN vì ngộ nhận
lợi ích của Dân tộc. DDH lại chỉ nói đến Malaixia…Thật đáng buồn cho nhà nghiên
cứu quốc tế DDH!
Vậy Philipin có vị trí như thế nào đối với Việt Nam mà
DDH cho là thách thức? Đơn giản chỉ là một thành viên bình thường trong ASEAN,
là một quốc gia láng giềng của Việt Nam. Cái mà nhiều người cho rằng thế
mạnh của quốc đảo này là Liên minh với Hoa Kỳ. Nhưng liệu họ có được Hoa Kỳ bảo
vệ thật sự hay không thì lại chưa có câu trả lời. Trái lại Việt Nam không liên
minh với quốc gia nào, không cho nước nào đặt căn cứ quân sự trên đất nước
mình, không đi với nước này để chống lại nước kia ( chính sách quốc phòng ba
không)…Cho nên hoàn toàn không có chuyện Việt Nam bị thách thức bởi việc “đoàn
kết với Philippin”, càng không có việc Việt Nam bị thách thức bởi nhân cách và
trạng thái tâm thần của Dutrete. Việt Nam đứng trên chân của mình, Việt Nam có “sức
mạnh cứng” và “sức mạnh mềm”, có ý chí bất khuất của một dân tộc đã từng đánh bại
các đế quốc hùng mạnh nhất (và cả đồng
minh của chúng, trong đó có Philipin…thời kỳ Mỹ xâm lược Việt Nam
1954-1975) để giữ gìn chủ quyền quốc
gia, lẽ ra DDH phải hiểu điều này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét