@
Trong
chúng ta, mỗi người có cái nhìn sự vật,
hiện tượng với các góc nhìn khác nhau theo khả năng hiểu biết nhất định của
riêng mình, phản ánh các khía cạnh trong bức tranh muôn màu sắc của đời sống xã
hội, nhưng điều quan trọng ở chỗ các góc nhìn ấy phải hướng tới tính khách quan
để mỗi con người cảm nhận được cốt cách, tâm hồn từ những bài viết, vần thơ,
áng văn mang của hơi thở cuộc sống phong phú để cổ vũ lòng người quyết tâm vươn
lên trong cuộc sống cho chính mình, gia đình, xã hội và cao hơn hết là cho Tổ
quốc thân yêu. Những con người như thế luôn được xã hội trân trọng. Nhưng ở đời
“đâu học được chữ ngờ” vì một lý do nào đó, có những người chỉ vì cái tôi quá lớn
mà đánh mất chính mình, đánh mất niềm tin, nhìn sự vật, hiện tượng méo mó, thiếu
khách quan, phiến diện để luận giải, hư cấu trong bài viết, gắn tâm trạng “cái
tôi” hơn hết để áp đặt suy nghĩ, kích động lòng người, còn hiện thực cuộc sống
thế nào? Thường bị họ “ruồng bỏ” không thương tiếc để thay vào đó là những giọng
điệu đầy mỉa mai đổ lỗi cho chế độ, mạng nặng cái nhìn thiên lệch, không phản
ánh đầy đủ cuộc sống hiện tại. Điển hình nhất, cách đây không lâu cư dân mạng
bàn tán xôn xao về bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam có tựa đề “Đất nước mình ngộ
quá phải không anh” chính là thể hiện cái nhìn không đầy đủ về tình hình đất nước
hiện nay, điều đó đáng nhẽ đã quên vào dĩ vãng, nhưng mấy ngày qua lại xuất hiện
bài thơ “Xin đổi kiếp này”
của Nguyễn
Bích Ngân được cho là “chính chủ” của một học sinh lớp 8. Vậy thử hỏi học sinh ấy
học ở trường nào? Thuộc xã (phường), quận (huyện) nào? Đố ai biết?,... Nhưng lại
được những con người như Nguyễn Thị
Thanh Bình (Danlambao) họa theo với bài viết có tựa đề “Ngài” Trọng ạ, quê hương ta đẹp như thế, sao nữ
sinh lớp 8 phải “Xin Đổi kiếp này”? phải chăng bài viết ấy được một tác giả “vô
danh” người lớn viết nên, câu hỏi đó chỉ có tác giả Thanh Bình và những người
như ả mới hiểu rõ điều này… Họ “nói yêu nước”, gào thét “yêu nước” mà chẳng
biết họ yêu nước thế nào? Hay họ chỉ yêu thứ gì đó lấp đầy lòng tham của chính
mình, chứ tuyệt nhiên không yêu đất nước Việt Nam. Bản thân họ lợi dụng sự việc
này để có cơ hội chộp giật, chỉ vì lợi ích cá nhân. Và đây, cái đích mà tác giả
đang ngắm tới cho rằng “Khi soạn diễn văn
để đăng đàn bế mạc ĐH 12, “Ngài” Cả Trọng vẫn một mực không muốn thoát khỏi ảo
vọng “phát triển chủ nghĩa Mác
Lê-nin”, để “vững bước đi lên
CNXH”. Không phải cũng chính “Ngài” đã tự mâu thuẫn trong những đối
kháng nội tâm và đã thú nhận rằng thì là “Không biết đến hết thế kỷ này đã có CNXH hoàn thiện chưa?”… đúng là cuối cùng“cái đuôi” của con
cáo cũng tự lòi ra. Hãy khoan, xin đừng lạm dụng và vấy bẩn tâm hồn trẻ thơ bởi
ý đồ đen tối của chính mình. Nó thuộc về cái tâm của con người, khi mà
cái tâm không trong sáng, đầy thù hận, sự xảo trá, suy diễn với sự nghiệp xây dựng
và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ
nghĩa mà toàn dân tộc Việt Nam
đang theo đuổi, thì điểm nhìn và cách nhìn của những con người có cái tâm không
trong sáng đó chắc chắn sẽ bị lệch lạc. Không phải họ thiếu các nguồn thông
tin, không phải từ phương pháp tiếp cận, chọn lọc không phù hợp dẫn đến nhìn nhận
sai, mà là từ định kiến, đánh tráo sự thật. Chắc có lẽ mọi người sẽ tự đặt ra câu hỏi bài thơ “Xin Đổi kiếp này” do người lớn có “nghề” thể hiện nhưng lại
mượn danh con trẻ, bởi ý đồ đen tối ấy cần được mọi người nhìn nhận sao cho
đúng…chúng ta cũng không phủ nhận, trong xã hội ta hiện nay vẫn còn không
ít hạn chế, yếu kém như: Nạn tham nhũng, lãnh phí vẫn tồn; đạo đức, lối sống của
một phận cán bộ, đảng viên đang xuống cấp gây bức xúc trong nhân dân và đang bị
xã hội lên án mạnh mẽ, được Đảng chỉ rõ và đang khắc phục sửa chữa… Nhưng cũng
không thể phủ nhận những mặt được mà người dân đang được thụ hưởng, đời sống và
bộ mặt xã hội đã có nhiều đổi thay nhanh chóng từ thành phố đến nông thôn, vùng
sâu, vùng xa, nhất là được thế giới đánh giá cao và thừa nhận Việt Nam là đất
nước đáng sống đó sao. Hơn thế, đạo lý sống thuỷ chung, trọng tình, trọng nghĩa
của dân tộc Việt Nam, đó là
lối sống cao đẹp luôn giữ trọn phẩm giá trong mọi hoàn cảnh “đói cho sạch, rách
cho thơm”, “giấy rách phải giữ lấy lề”, chính là biểu tượng cho nhân cách, tâm
hồn thanh tao của người Việt Nam.
Biểu hiện cao nhất trong các giá trị làm người chính là lòng yêu nước, sẵn sàng
xả thân vì hạnh phúc của đồng bào ta hôm nay và mai sau. Và chủ nghĩa yêu nước ấy
đã trở thành một giá trị bền vững và cao quý trong chủ nghĩa nhân văn của dân tộc
ta, dù làm một việc nhỏ nhất cũng phải biết suy tính trước sau, liệu việc làm
đó có ảnh hưởng tới gia đình, người thân và xã hội hay không?. Ngày nay trong bối
cảnh hội nhập toàn cầu hoá về nhiều mặt, chúng ta cần thiết phải giữ gìn những
giá trị nhân văn tốt đẹp mà tổ tiên đã để lại. Bởi lẽ, ngoài mặt tích cực, quá
trình toàn cầu hoá chứa đựng rất nhiều mâu thuẫn phức tạp, trong đó ẩn chứa những
nguy cơ có thể làm phát triển phiến diện con người, nhân cách, văn hóa dân tộc
không biết gìn giữ phát huy rất dễ bị ảnh hưởng bởi văn hóa ngoại lai gây hủy
hoại đạo đức, lối sống của mỗi con người. Đáng trách cho những con người không
hiểu đạo lý bình dị đó, giã tâm làm những chuyên thất đức, lấy con trẻ làm “bia
chắn” để thực hiện mưu mô đen tối để bán rẻ danh dự, phẩm giá tiếp tay những kẻ
ngoại bang phá hoại sự bình yên của đất nước. Họ viết bài xuyên tạc, cổ xúy cho
những việc làm sai trái vi phạm pháp luật là điều đáng bị xã hội lên án./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét