Thời gian gần đây trên các trạng mạng xã hội, có một
số bài viết của những kẻ tự xưng “nhà dân chủ” lại nghêu ngao điệp khúc “độc
đảng- đa đảng”..., một mặt nhằm làm mất niềm tin của nhân dân đối với Đảng, mặt
khác nhằm biện minh cho lí do kêu gọi đa nguyên, đa đảng của chúng trước thềm
Đại hội XII của Đảng…, với nhận thức của mình và từ thực tiễn đang diễn ra tôi
xin trao đổi cùng bạn đọc nội dung "Độc
đảng hay đa đảng" những điều chia sẻ.
Khi nói đến Đảng Cộng Sản Việt Nam,
các nhà "dân chủ" thường ám chỉ "độc đảng, độc tài", nhưng
thực chất thì không phải như vậy, Đảng Cộng Sản Việt Nam không phải là Đảng của
riêng một cá nhân hay tổ chức nào cả, mà Đảng Cộng Sản Việt Nam là đại diện cho
ý chí, tinh thần của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của toàn thể dân
tộc Việt Nam. Đảng là đội tiên phong, là đại biểu trung thành của nhân dân Việt
Nam. Đảng vừa lãnh đạo nhưng đồng thời cũng chịu sự giám sát và lãnh đạo của
nhân dân. Như vậy, độc tài thể hiện ở đâu? “Độc Đảng” nhưng Đảng luôn đề cao
mục tiêu xây dựng dân chủ, phát huy dân chủ để nhà nước ta là nhà nước “của
dân, do dân, vì dân và phục vụ lợi ích cho nhân dân”, để nhân dân luôn được làm
chủ đất nước “dân biết, dân làm, dân bàn, dân kiểm tra”. Hơn thế nữa, Đảng
không hề độc quyền, không hề nắm giữ mọi quyền lực trong tay. Ở nước ta, bộ máy
nhà nước là tập trung, thống nhất nhưng có sự phối hợp, phân công chặt chẽ giữa
các cơ quan nhà nước trong vấn đề lập pháp, hành pháp và tư pháp. Đảng chỉ là
hạt nhân lãnh đạo, Đảng chỉ đạo chứ Đảng không làm thay công việc của bất kì
một cơ quan nào khác. Toàn bộ quá trình cách
mạng Việt Nam và hoạt động của nhà nước Việt Nam mới là do Đảng Cộng sản Việt
Nam lãnh đạo, nền chính trị của nước ta vẫn là nền chính trị nhất nguyên. Chế
độ chính trị đó là do nhân dân ta lựa chọn từ chính những trải nghiệm trong quá
trình lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, kháng chiến chống xâm lược và trong
sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc. Dưới sự lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản
Việt Nam, sự nghiệp cách mạng nước ta đã đem lại những quyền cơ bản nhất cho
quốc gia, dân tộc và toàn thể nhân dân lao động Việt Nam, nhân dân ta thực sự
được làm chủ cuộc sống của mình, được sống cuộc đời “tự do, hạnh phúc”.
Tiến trình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở
nước ta dưới sự lãnh đạo của Đảng là nhằm không ngừng củng cố hoàn thiện những
điều kiện bảo đảm quyền làm chủ của nhân dân, thực hiện và phát triển nền dân
chủ xã hội chủ nghĩa; không ngừng chăm lo và nâng cao đời sống vật chất, tinh
thần của nhân dân. Trong chế độ chính trị nhất nguyên ở nước ta, quyền làm chủ
của nhân dân không chỉ thể hiện trong các văn bản Hiến pháp, pháp luật, mà điều
quan trọng ngày càng được thể hiện sinh động trong cuộc sống hàng ngày, trong
đời sống hiện thực của quần chúng nhân dân. Mọi công dân Việt Nam đều có quyền
tham gia quản lý xã hội một cách trực tiếp hoặc thông qua người đại diện do
mình lựa chọn. Ý thức làm chủ, ý thức trách nhiệm công dân ngày càng được đề
cao. “Mọi đường lối, chính sách của Đảng và pháp luật của Nhà nước đều vì lợi
ích của nhân dân, có sự tham gia ý kiến của nhân dân”. Nhân dân có quyền lập và
tham gia các tổ chức xã hội; quyền tự do báo chí, tự do hội họp theo quy định
của pháp luật. Nhất là Sự nghiệp đổi mới đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng
Cộng sản Việt Nam 30 năm qua đã đạt được thành tựu to lớn và có ý nghĩa lịch
sử, chính trị - xã hội ổn định, kinh tế phát triển.
Câu hỏi đặt ra là đa đảng để rồi làm
gì? đa đảng để rồi các đảng phái chỉ khư khư và mải mê tranh giành quyền lực mà
bỏ bê lợi ích của nhân dân? đa đảng để rồi chỉ biết chăm chăm cho lợi ích của đảng
mà không màng tới lợi ích của nhân dân?. Đa đảng để rồi các đảng kết bè, kéo
cánh, tập hợp lực lượng cho đảng của mình, các đảng phái tranh giành, đố kị lẫn
nhau để rồi gây nên tình hình chính trị bất ổn, kinh tế không được đầu tư và
chăm lo cho dân tộc. Bài học thực tế cho thấy ở một số nước thực hiện thể chế
chính trị đa đảng như các nước có hệ thống chính trị đa nguyên, đa đảng nhưng
vẫn thường xuyên xảy ra khủng hoảng chính trị, đảo chính làm cho xã hội bất ổn.
Rõ nhất là những bất ổn chính trị ở U-crai-na, Thái Lan hay ở Campuchia những
ngày gần đây, những biến động chính trị diễn ra có nguyên nhân chủ yếu là do
đảng cầm quyền và đảng đối lập mâu thuẫn nhau về lợi ích, dẫn đến đảng đối lập
kích động quần chúng biểu tình, đưa yêu sách lật đổ chính phủ hợp pháp đang
điều hành đất nước. Hậu quả là, quyền dân chủ của người dân bị lợi dụng phục vụ
cho mục đích riêng của từng đảng. Rõ ràng, đâu phải cứ có đa đảng mới có dân
chủ? Chế độ đa đảng tư sản về thực chất vẫn dựa trên cơ sở nhất nguyên chính
trị và chỉ có một đảng cầm quyền.
Thực tế luôn khẳng định, dân chủ không phụ thuộc vào
cơ chế một đảng hay đa đảng, mà nó phụ thuộc vào bản chất của đảng cầm quyền và
đảng đó phục vụ cho lợi ích của giai cấp nào cũng như cách thức vận hành cụ thể
của bộ máy nhà nước theo quan điểm của giai cấp đó. Việc thực hiện chế độ một
đảng hay nhiều đảng phụ thuộc vào những điều kiện chính trị, lịch sử, xã hội,
văn hóa, tôn giáo cụ thể của mỗi quốc gia. Lựa chọn thể chế chính trị một đảng
hay đa đảng là quyền tự quyết của mỗi nước, không một thế lực nào có thể áp đặt
cho nước khác. Dân chủ chỉ được đảm bảo trong điều kiện đảng cầm quyền thực sự
cách mạng, hoạt động vì lợi ích của nhân dân. Dân chủ suy đến cùng là quyền tự
do, bình đẳng của công dân, thừa nhận nhân dân là chủ thể của quyền lực. Quyền
làm chủ của nhân dân được thể chế hóa thành các chuẩn mực mang tính nhà nước và
pháp quyền; thành nguyên tắc tổ chức và vận hành của nhà nước cũng như các
thiết chế chính trị khác, tạo nên chế độ dân chủ. Vì vậy, không ai khẳng định
là nhiều đảng sẽ tốt hơn một đảng.
Các nhà “dân chủ” lúc nào cũng khẳng định rằng, chỉ có
đa đảng thì đất nước ta mới phát triển, chỉ có đa đảng thì nước ta mới thoát
khỏi độc tài, dân chủ mới được phát huy. Thế nhưng, dân chủ Việt Nam không
thiếu, độc tài Việt Nam chưa thấy đâu, vậy hà cớ gì phải đa Đảng?. Hãy xem chính người Mỹ nói về nước Mỹ, một nước thực
hiện chế độ đa đảng, thực chất là thế nào. Họ nói rằng, nước Mỹ là một nước “tự
do” người dân tự do biểu tình, chửi bới, báo chí tự do phanh phui những chuyện
nhạy cảm, xuyên tạc, bôi xấu lẫn nhau vì sự cạnh tranh của các đảng phái này,
nhằm hạ uy tín của đảng phái kia. Nhưng điều đó không phải là bản chất thực sự
của dân chủ. Giáo sư trường Đại học bang Indiana, Paul Mishler cho thấy rõ thực
chất vấn đề: “Mọi đói nghèo, thất nghiệp, thất học... đều do lỗi của hệ thống,
lỗi từ chủ nghĩa tư bản Mỹ gây ra”; “Nước Mỹ tự xưng là đa đảng nhưng thực chất
chỉ là một đảng, đó là đảng của chủ nghĩa tư bản, dù là đảng Cộng hòa hay Dân
chủ”. Bất cứ một nền dân chủ nào, cũng đều nhằm đảm bảo sự thống trị của giai
cấp thống trị, cầm quyền. Dân chủ không phụ thuộc vào cơ chế độc đảng hay đa
đảng, mà nó phụ thuộc vào bản chất của chế độ cầm quyền phục vụ cho giai cấp
nào. Bản thân nền dân chủ tư sản, dù có được tô vẽ như thế nào chăng nữa, thì
nền dân chủ đó vẫn là nền dân chủ của giai cấp tư sản, nhằm bảo đảm sự thống
trị, bóc lột của giai cấp tư sản đối với xã hội và người lao động.
Thực
tế vừa nêu chưa phải là đầy đủ, nhưng đã cho thấy tính ưu việt của chế độ một
đảng ở Việt Nam; không thể vì những khó khăn, phức tạp nào đó mà xuyên tạc bản
chất chế độ dân chủ của nước ta, đòi thực hiện đa đảng, xóa bỏ sự lãnh đạo của
Đảng Cộng sản Việt Nam. Chế độ dân chủ ở nước ta là chế độ dân chủ tốt đẹp và
ưu việt. Bản chất tốt đẹp và tính ưu việt của nó không phải tự nhiên mà có, mà
là kết quả của biết bao mồ hôi công sức và cả máu xương của nhiều thế hệ người
Việt Nam chúng ta. Bản chất tốt đẹp và tính ưu việt của chế độ này có được giữ
gìn, nâng cao và phát huy hay không, điều đó phụ thuộc vào chính chúng ta, vào
sự quyết tâm và nỗ lực của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta trong sự nghiệp
xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xây dựng và phát triển nền dân chủ xã hội chủ
nghĩa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét