Tháng 4-2015, Nhà
nước và nhân dân Việt Nam tưng bừng kỷ niệm Ngày Chiến thắng. Gọi là ngày Chiến
thắng, bởi đây là sự chiến thắng của chính nghĩa trước sự phi nghĩa, bạo tàn.
Cứ đến ngày này,
không ít các thế lực, cá nhân thiếu thiện chí lại tổ chức “Hội thảo”, phỏng
vấn, Hội nghị bàn tròn, viết bài,… tung lên các trang mạng chống Việt Nam;
trong đó, đáng tiếc có cả những tờ báo điện thử “nhớn”, như” VOA, BBC, RFA,… để
xuyên tạc giá trị vĩ đại của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc
Việt Nam và giá trị lịch sử của Ngày Chiến thắng 30-4-1975. Nhưng “bàn tay
chẳng che được mặt trời”, sự thật lịch sử của đất nước Việt Nam đã bác bỏ mọi
luận điệu sai trái, xuyên tạc.
Ngày này cách đây 40
năm (30-4-1975-30-4-2015), dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, Quân
đội nhân dân Việt Nam cùng với các tầng lớp nhân dân đã đập tan bộ máy ngụy
quân, ngụy quyền tay sai của đế quốc Mỹ, giải phóng miền Nam, thống nhất đất
nước. Từ đây dân tộc Việt Nam đã thoát khỏi mọi sự áp bức, bóc lột, bất công;
quyền con người được đảm bảo ngày càng tốt hơn; người dân được sống trong độc
lập, tự do hướng tới xây dựng đất nước giàu mạnh, dân chủ, văn minh. Ngày Chiến
thắng 30-4 đã viết tiếp trang sử vàng trong tiến trình dựng nước và giữ nước
như một mộc son chói lọi nhất. Việt Nam đã trở thành biểu tượng cho khát vọng
độc lập, tự do, thống nhất, tiến bộ và phát triển của loài người tiến bộ trên
thế giới. Đó là một sự thật lịch sử, không một thế lực nào có thể bác bỏ được.
Thế mà, có những thế
lực, có một số ít kẻ đang tâm xuyên tạc thực tế lịch sử đó. Với nhiều thủ đoạn
khác nhau, chúng ra sức xuyên tạc bản chất cuộc chiên tranh. Chúng cho rằng
cuộc chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ ở Việt Nam (1954-1975) chỉ là cuộc
chiến tranh ủy nhiệm; là cuộc nội chiến giữa những người Việt Nam; là cuộc đối
đầu ý thức hệ,…(!) Chúng tuyên truyền rằng, ngày 30-4-1975 sẽ có cuộc “tắm máu”
ở Sài Gòn và toàn miền Nam do cộng sản gây ra,… Đặc biệt, có những kẻ tự nhận
mình là “nhà lịch sử”, “nhà dân chủ”, “nhà đấu tranh cho nhân quyền”,… lại cho
rằng, chỉ khi nào chế độ cộng sản ở Việt Nam bị lật đổ thì nhân dân Việt nam
mới được giải thoạt khỏi mọi sự khổ đau! Hay, chiến thắng của dân tộc ta trước
cuộc xâm lược của đế quốc Mỹ là nguyên nhân hiện nay đất nước đứng trước “họa
ngoại bang thống trị”, của sự chia ly dân tộc, của đói nghèo,… Thực ra, chúng
ta ai cũng biết đó là luận điệu của những thế lực, những kẻ chống cộng điên
cuồng, chúng tìm mọi cách để hạ thấp giá trị lịch sử của Ngày Chiến thắng 30-4,
lung lạc ý chí tự lực, tự cường, độc lập, tự do, thống nhất của dân tộc Việt
Nam, tiến tới âm mưu hạ bệ “thần tượng”, lái con thuyền Việt Nam đi theo con
đường của chúng. Thật hoang đường. Nhân dân Việt Nam và nhân yêu chuộng hòa
bình trên thế giới chẳng ai tin vào những luận điệu xuyên tạc ấy và kiên quyết
đấu tranh bác bỏ.
40 năm qua, nhiều
nhà lịch sử, văn hóa, nhà khoa học, chính trị gia, nhà quân sự ở cả Việt Nam,
Mỹ và trên thế giới đã đi tìm nguyên nhân thất bại của Mỹ ở Việt Nam. Dẫu đứng
trên lập trường nào, họ đều thống nhất ở một điểm: Mỹ thua, bởi Mỹ không hiểu
Việt Nam. Chính quyền Mỹ gây ra cuộc chiến tranh ở Việt Nam – một hành động phi
lý, đi ngược lại nguyện vọng của nhân dân Mỹ và xu thế phát triển của thế giới.
Đó là cuộc chiến tranh phi nghĩa. Cuộc
đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước của nhân dân Việt Nam là
chính nghĩa. Chính nghĩa tất thắng phi nghĩa. Hơn nữa, nhân dân Việt Nam anh hùng,
có Quân đội nhân dân anh hùng, được lãnh đạo bởi một đảng mác-xít chân chính,
có đường lối, phương pháp đấu tranh chính trị, quân sự đúng đắn, khoa học, tập
hợp được sức mạnh tổng hợp của dân tộc và thời đại.
Năm 1954, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt
Nam, Quân đội và nhân dân Việt Nam đã làm nên một chiến thắng Điện Biên phủ,
đánh tan ý chí xâm lược của thực dân Pháp, buộc chính phủ Pháp phải ký vào Hiệp
định Giơ-ne-vơ. Hiệp định đã quyết định nhiều vấn đề về Việt Nam; trong đó, quy
định rõ, thực dân Pháp phải rút khỏi Việt nam, năm 1956, sẽ tổ chức tổng tuyển
cử thống nhất trên cả nước, bầu ra chính phủ thống nhất dưới sự chứng kiến của
các tổ chức quốc tế, Việt Nam là nước độc lập, tự do, thống nhất. Nhưng, với âm
mưu thế chân thực dân Pháp, nhằm độ hộ Việt Nam, chính quyền Mỹ đã dựng lên
chính phủ tay sai Ngô Đình Diệm, đẩy mạnh phá hoại mọi nỗ lực tổng tuyển cử.
Dưới cái ô của đồng Đô la, bằng sự tàn bạo họng súng và máy chém của chế độ Ngô
Đình Diệm, tổng tuyển cử đã bị phá hoại, đất nước Việt Nam tạm thời bị chia cắt
làm hai miền Nam - Bắc. Nhân dân miền Nam Việt Nam sống dưới ách đô hộ của bọn
đế quốc và tay sai Mỹ-Diệm. Mọi quyền con người của nhân dân miền Nam bị chà
đạp. Nhân dân Việt Nam quyết không chịu. Với tinh thần “không có gì quý hơn độc
lập, tự do” và khát vọng đất nước Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể
mòn, nhưng chân lý đó không bao giờ thay đổi, cả dân tộc Việt nam đã nhất tề
đứng lên, xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, quyết giành độc lập dân tộc, thống
nhất đất nước. Và dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt nam và Chủ tịch Hồ
Chí Minh quân và dân hai miền Nam-Bắc đã đoàn kết, vượt mọi khó khăn thử thách
quyết đánh và đánh thắng các kiểu chiến tranh của Đế quốc Mỹ. Lịch sự đã ghi
nhận, Mỹ đã tiến hành các chiến lược như: Chiến lược chiến tranh đặc biệt;
Chiến lược chiến tranh cục bộ; Chiến lược Việt nam hóa chiến tranh,… Biết bao
tỷ Đô la được giới cầm quyền nước Mỹ bơm vào miền Nam Việt Nam để hà hơi, tiếp
sức cho ngụy quân, ngụy quyền; để biến thành bom đạn dội vào đầu người dân Việt
Nam; để chống lại cuộc chiến “trong lòng nước Mỹ”,… Đau thương, nối tiếp đau
thương. Hằng triệu, triệu người con ưu tú của dân tộc Việt nam đã ngã xuống vì
độc lập, tự do của Tổ quốc, hạnh phúc của nhân dân. Hằng chục vạn lính Mỹ đã
chết bới cuộc chiến tranh phi nghĩa mà chính phủ của họ gây ra; nền kinh tế Mỹ
chịu tổn thất nghiêm trọng; hình ảnh nước Mỹ trong con mắt của loài người tiến
bộ trên thế giới thật xâu xa, ác độc. Các nhà nghiên cứu đã chỉ rõ vấn đề này,
thiết nghĩ chẳng cần nhắc lại.
Với quyết tâm đánh
cho “Mỹ cút, ngụy nhào”, để Nam Bắc một nhà thống nhất, quân và dân ta đã “bám
vào thắt lực địch mà đánh”, đánh bại các chiến lược chiến tranh hung bạo của đế
quốc Mỹ. Những chiến thắng của quân và dân Việt Nam, mà điển hình là Chiến
thắng Mậu Thân-1968, Chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không”,… đã buộc đế quốc
Mỹ ký vào Hiệp định Pari, chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam, rút quân về nước. Mỹ
đã “cút”, nhưng Ngụy chưa “nhào”. Ngụy quân, ngụy quyền Sài Gon vẫn được đế
quốc Mỹ hà hơi, tiếp sức bằng Đô la, vũ khí và hệ thống cố vấn quân sự, chính
trị. Nhân dân miền Nam Việt Nam vẫn chịu ách đô hộ tàn bạo của ngụy quân, ngụy
quyền dưới cái ô bảo trợ, gậy chỉ huy của Mỹ. Quân và dân Việt nam quyết không
chịu. Để giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, quân và dân Việt
Nam đã liên tục tấn công và giành những thắng lợi to lớn, như: Chiến dịch Tây
Nguyên, Chiến dịch Huế-Đà Nẵng,… làm rung chuyển nước Mỹ, từng bước làm tan rã
tận gốc hệ thống ngụy quân, ngụy quyền. Mùa xuân 1975, dưới sự lanhc đạo của
Đảng Cộng sản Việt Nam, quân và dân nước Việt đã mở cuộc toàn bộ Tổng tiến công
và nổi dậy chiến lược mùa Xuân 1975. Ngày 30-4-1975, chiến dịch giành thắng
lợi, tổng thống ngụy quân, ngụy quyền Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều
kiện. Miền Nam đã được giải phóng, đất nước Việt Nam nối liền một dải từ Móng
Cái đến mũi Cà Mau. Từ đây, Việt Nam bước vào kỷ nguyên mới: kỷ nguyên thống
nhất, độc lập dân tộc gắn liền chủ nghĩa xã hội trên toàn đất nước. Đó là sự
thật lịch sử mà không có thế lực nào có thể bác bỏ. Ngày Chiến thắng 30-4, đã
đi vào trang vàng chói lọi thực hiện khát vọng độc lập, thống nhất, dân chủ, tự
do của dân tộc Việt Nam trong tiến trình dựng nước và giữ nước.
Sau bốn mươi năm giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất
đất nước và ba mươi năm Đổi mới, dưới sự lãnh đạo của Đảng, Việt Nam đã ra khỏi
tình trạng kém phát triển, bước vào nhóm nước đang phát triển có thu nhập trung
bình. Việt Nam đã trở thành biểu tượng mới của các dân tộc trên thế giới về
phát triển kinh tế - xã hội, xóa đói, giảm nghèo và bảo đảm quyền con người.
Thực tế cho thấy, các tỉnh thành phía Nam đã có sự phát triển
vượt bậc, diện mạo nhiều đổi thay cùng với sự đổi mới của đất nước. Số lượng
các doanh ngiệp của các thành phần kinh tế đang hoạt động ở phía Nam tăng nhiều
lần; hạ tầng thiết yếu phục vụ cho phát triển kinh tê-xã hội được xây dựng. Từ
chỗ hạ tầng chủ yếu phục vụ chiến tranh xâm lược của Mỹ, nay đã chuyển sang
phục vụ phát triển kinh tế - xã hội, với sự hài hòa các phương thức vận tải,
giữa hàng không, đường bộ, đường thủy và hàng hải, tận dụng được các lợi thế
của đất nước. Đặc biệt, sự phát triển mạnh mẽ các nhà máy điện cũng như lưới
truyền tải điện, nhất là đường dây 500kV Bắc Nam đã bước đầu giải quyết được
bài toán năng lượng cho khu vực phía Nam. Từ chỗ chỉ có ngành công nghiệp cơ
khí sửa chữa nhỏ, chủ yếu phục vụ cho quốc phòng, phía Nam đã hình thành được
một loạt các tỉnh thành công nghiệp. Thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn 40 năm về
trước) chủ yếu sống bằng nguồn ngoại viện, kinh tế trong trạng thái què quặt,
phục vụ nhu cầu chiến tranh đã vươn mình đứng lên trở thành trung tâm kinh tế,
tài chính, văn hóa, khoa học kỹ thuật của cả nước, là hạt nhân của khu kinh tế
trọng điểm phía Nam và là đầu tàu kinh tế của cả nước. Hằng năm, Thành phố đóng
góp khoảng 1/5 GDP của cả nước và 1/3 tổng thu sách nhà nước. Các địa phương,
như: Bình Dương, Đồng Nai,… đã là những tỉnh công nghiệp. Đặc biệt, Bà Rịa-Vũng
Tàu trước là một tỉnh rất nghèo nhưng nay đã hình thành một khu công nghiệp dầu
khí và cụm công nghiệp dịch vụ hàng hải lớn nhất cả nước, đang hướng tới trở
thành trung tâm dịch vụ hàng hải của khu vực. Bình Dương trước giải phóng miền
Nam không phải là một tỉnh có vai trò lớn về công nghiệp nhưng nay đã trở thành
một tỉnh công nghiệp hiện đại có tốc độ đổi thay lớn lao và là một điểm sáng
trên bản đồ kinh tế Việt Nam với những thành tựu về đổi mới và hội nhập kinh tế
quốc tế. Các tỉnh cực Nam Trung Bộ chuyển hướng mạnh mẽ, phát triển thương mại
dịch vụ, du lịch, như: Nha Trang, Phan Thiết,... Các tỉnh miền Tây Nam Bộ với
thế mạnh về nông nghiệp không chỉ đảm bảo an ninh lương thực mà còn đã có đóng
góp lớn lao vào thành tựu xuất khẩu 06 triệu tấn gạo, 08 tỷ Đô la thủy hải sản
xuất khẩu của cả nước. Gạo Việt Nam, tôm, cá basa đã ghi dấu ấn trên bản đồ
xuất khẩu thế giới. Hiện nay, Chính phủ đã quy hoạch vùng kinh tế trọng điểm
phía Nam, gồm: Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Đông, miền Tây Nam Bộ
(Đồng Nai, Bà Rịa-Vũng Tàu, Bình Dương, Bình Phước, Tây Ninh, Long An, Tiền
Giang). Trong đó, Thành phố Hồ Chí Minh vai trò kết nối trung tâm, chủ lực cho
toàn vùng Nam Bộ trong quá trình chuyển đổi và phát triển cơ chế kinh tế thị
trường dù mức độ lan tỏa chưa như tiềm năng vốn có. Theo Tổng cục Thống kê,
Vùng Kinh tế trọng điểm phía Nam chiếm khoảng 17% dân số, hơn 8% diện tích, sản
xuất chiếm hơn 42% GDP, gần 40% kim ngạch xuất khẩu cả nước, đóng góp gần 60%
ngân sách quốc gia. Đây là vùng kinh tế trọng điểm lớn nhất, là trung tâm công
nghiệp, thương mại, dịch vụ, tài chính hàng đầu và là động lực phát triển năng
động của cả nước và có tầm cỡ khu vực.
Lịch sử và hiện thực khách
quan nêu trên đã bác bỏ mọi luận điệu xuyên tác của các thế lực thù địch.
Minh Quân
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét